NHỮNG ĐIỀU TIẾC NUỐI KHI CÁI CHẾT CẬN KỀ

Suốt nhiều năm tháng làm việc trong ngành chăm sóc giảm nhẹ, phần lớn bệnh nhân của tôi là những người đã chết khi tha hương. Tôi đã chia sẻ cùng họ một khoảng thời gian rất đỗi đặc biệt: từ 3 tuần cho tới 3 tháng cuối cuộc đời. Con người ta trưởng thành lên rất nhiều khi đối diện với cái chết của chính mình. Tôi đã học được cách không bao giờ đánh giá thấp tiến trình ấy. Trải nghiệm của mỗi người đều đong đầy nhiều cung bậc cảm xúc, như mong đợi hay chối bỏ, sợ hãi hay tức giận, hối tiếc, rồi lại phủ nhận rồi cuối cùng là chấp nhận. Nhưng sau cùng, tất cả đều tìm thấy sự bình yên trước khi lìa đời, từng người trong số họ. Khi được hỏi về những điều họ tiếc nuối hoặc ước rằng có thể làm khác đi, những đáp án chung được lặp đi lặp lại. Dưới đây là 5 điều phổ biến nhất: 🌳 Tôi ước rằng mình đã đủ can đảm để sống với bản chất chân thật của mình, chứ không phải những mong đợi từ người khác Đây là niềm tiếc nuối phổ biến hơn tất thảy. Khi ta biết mình đã đi gần hết đường đời và nhìn lại, thật dễ dàng làm sao để nhận ra những ước mơ còn đang dang dở. Hầu hết mọi người còn chẳng thực hiện được một phần giấc mơ của họ, và phải chết khi biết rằng đó là kết quả từ những lựa chọn họ đã làm, hoặc chưa từng làm. Điều quan trọng là hãy cố gắng theo đuổi và trân quý ít nhất một vài giấc mơ của bạn trên chặng đường đời. Bởi một khi sức khoẻ mất đi, mọi thứ đã quá muộn. Sức khoẻ mang lại sự tự do mà rất ít người nhận thấy, cho tới khi nó không còn nữa. 🌳 Tôi ước rằng mình đã không đâm đầu vào công việc Mỗi bệnh nhân nam của tôi đều mang trong mình nỗi luyến tiếc này. Họ đã bỏ lỡ thời thơ ấu của những đứa con và sự đồng hành của người bạn đời. Một vài người phụ nữ cũng nói với tôi điều tương tự. Nhưng hầu hết bệnh nhân đều thuộc thế hệ trước, không nhiều người phụ nữ chịu áp lực là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông tôi từng chăm sóc đều chia sẻ sự hối hận vô cùng rằng họ đã dành phần lớn đời mình chỉ để làm việc như một cỗ máy. Bằng cách đơn giản hoá cuộc sống và đưa ra những lựa chọn trong tỉnh thức, bạn có thể không cần nhiều tiền đến vậy! Và bằng việc mở ra nhiều không gian hơn cho cuộc sống của mình, bạn sẽ đón nhận những cơ hội mới phù hợp hơn với lối sống mới của bạn. 🌳 Tôi ước rằng đã có dũng khí để bày tỏ cảm xúc của mình Rất nhiều người đã kìm nén cảm xúc của bản thân để dĩ hoà vi quý. Kết quả là, họ thu mình vào trong khuôn khổ của sự tồn tại tầm thường và chẳng bao giờ trở thành người mà họ thực sự có khả năng trở thành. Từ những đắng cay và phẫn uất, nhiều căn bệnh đã hình thành và lớn lên. Chúng ta không thể kiểm soát phản ứng của người khác. Dù cho ban đầu mọi người có thể phản ứng khi bạn trở nên thành thật, nhưng cuối cùng điều đó sẽ nâng những mối quan hệ lên một bậc hoàn toàn mới và lành mạnh hơn. Nếu không, bạn cũng sẽ loại bỏ được những mối quan hệ độc hại ra khỏi cuộc sống. Theo cách nào đi nữa, bạn vẫn dành chiến thắng. 🌳 Tôi ước rằng mình đã giữ liên lạc với bạn bè Ta thường lãng quên ý nghĩa của những người bạn cũ cho đến khi họ sắp lìa đời, và không còn nhiều cơ hội để kết nối với nhau thêm nữa. Nhiều người trong chúng ta bị cuốn vào cuộc sống của chính mình, để những tình bạn quý giá trôi tuột theo năm tháng. Có những niềm tiếc nuối khôn nguôi rằng ta đã không dành cho tình bạn đủ thời gian và công sức mà nó xứng đáng. Và ai cũng nhớ về những người bạn trong những phút cuối đời. Để tình bạn tụt dốc trong guồng quay của cuộc sống bận rộn đã phổ biến tới mức gần như hiển nhiên. Nhưng trước sự hiển hiện của cái chết, những khía cạnh vật chất đời thường sẽ lùi xa. Dĩ nhiên rồi, mọi người muốn sắp xếp những vấn đề tài chính của họ một cách ổn thoả. Nhưng tiền bạc hay địa vị cũng chẳng quan trọng nữa. Họ chỉ cố gắng thu xếp vì lợi ích của những người thân yêu mà thôi. Dù vậy, thật là khó để xoay xở những điều đó trong tình trạng ốm yếu và kiệt quệ. Trong những tuần cuối cùng, điều ở lại duy nhất là những mỗi quan hệ và tình yêu thương. 🌳 Tôi ước rằng mình đã cho phép bản thân sống một cuộc đời hạnh phúc hơn Nỗi luyến tiếc này phổ biến một cách đáng ngạc nhiên. Nhiều người đến cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ cứ mãi mắc kẹt trong những khuôn mẫu và thói quen cũ. Họ để cho cái gọi là sự thoải mái, thân thuộc nhấn chìm những làn sóng cảm xúc và đời sống thường ngày. Họ sợ thay đổi. Họ giả vờ với người khác và với chính bản thân rằng mình đã hài lòng. Trong sâu thẳm cõi lòng, họ vẫn khát khao tìm lại và tận hưởng những tiếng cười giòn hay sự ngốc nghếch hồn nhiên. Khi nằm trên giường bệnh, điều người khác nghĩ về ta đâu còn nghĩa lý gì. Sẽ thật tuyệt vời và đẹp đẽ biết bao nếu ta có thể buông bỏ lớp mặt nạ và mỉm cười lần nữa, thật lâu trước khi ta qua đời. Bạn ơi, cuộc sống là một sự lựa chọn. Và đó là cuộc đời CỦA BẠN. Hãy lựa chọn trong sự tỉnh thức, thông thái và trung thực. Hãy chọn HẠNH PHÚC. Bạn có muốn bắt đầu lắng nghe và đi theo tiếng gọi bên trong mình, tiếng gọi thôi thúc bạn sống một cuộc đời hạnh phúc, trọn vẹn và bình an? Mời bạn đồng hành cùng Phương trong Hành trình 21 Ngày Thân khoẻ - Tâm an, mình hy vọng sẽ cùng các bạn mở ra cánh cửa đó: https://www.coachnamphuong.com/hanh-trinh-than-khoe-tam-an Dịch từ bài viết: https://bronnieware.com/blog/regrets-of-the-dying/

NHỮNG ĐIỀU TIẾC NUỐI KHI CÁI CHẾT CẬN KỀ