My Items

I'm a title. ​Click here to edit me.

10 cách gieo để gặt hái Phước lành

Chào bạn thương, Lúc mình viết bài này, Đà Lạt đang chào đón những cơn mưa đầu tiên. Nhìn từ nhà mình sang phía đối diện của thung lũng, thấy một màn sương mờ ảo. Vườn Nhỏ mà mình gieo trồng đã xuất hiện những chú ong đầu tiên - báo hiệu việc hình thành một “hệ sinh thái” nhỏ tí hin tại nơi đây. Mưa sẽ giúp cho nhiều hạt mầm ủ trong đất sớm nảy nở. Và trong mảnh đất tâm thức, chúng ta cũng hãy gieo trồng thật nhiều hạt giống lành, chẳng phải tương lai ta sẽ có “hoa thơm trái ngọt” nảy nở trong đời hay sao? Mình ghi lại và chú thích thêm từ lời dạy gốc của thầy mình về những hành động tạo Phước. “Phước” là những kết quả tốt đẹp sinh ra từ những điều thiện lành chúng ta gieo trồng qua suy nghĩ, lời nói và hành động của mình. Mặc dù sử dụng từ ngữ của Phật giáo, mình sẽ chú thích. Và hy vọng chúng mình cùng thấy được nhiều điểm tương đồng trong lời dạy của các tôn giáo khác. 1. Thực tập chánh niệm: Chánh niệm (mindfulness) là sự ghi nhận, hay biết như thật về những thứ đang diễn ra trong thân và tâm mình, ngay trong giây phút hiện tại. Bạn đã biết việc thực tập này là một trong những cách Gieo hàng đầu hay chưa? Đó chính là vì càng có nhiều Chánh niệm, chúng ta càng có được nhận thức sáng suốt về bản chất của Thân-Tâm. Từ đó, đưa ra được những quyết định hành động đúng đắn, mang đến những hệ quả tích cực nhất. > Tips thực hành: không bó buộc mình vào trong một tư thế “kiểu mẫu” như xếp chân hoa sen, ngồi thẳng đơ…mà thực hành ở tư thế thoải mái trong thời điểm hiện tại. Có thể thực hành ở bất cứ tư thế nào (đi, đứng, nằm, ngồi), bất cứ lúc nào thấy thuận tiện. 2. Bố thí (san sẻ): Cúng dường, từ thiện, hay nói chung nhất là san sẻ những thứ mình có cho cả người và vật. Nhiều người có cảm tưởng phải có nhiều, phải giàu có thì mới san sẻ được nhiều và “hiệu quả” trên diện rộng. Tuy nhiên, nghiên cứu của Paul Piff - ĐH California Berkeley đã có một kết quả đáng ngạc nhiên với nhiều người: “Người thu nhập thấp hơn thì lại phóng khoáng hơn, khoan dung hơn, tin tưởng và giúp đỡ người khác nhiều hơn so với những người có nhiều của cải hơn”. (Warner, “The Charitable-Giving Divide”). Mặc dù kết luận này không thể nói hết sự phức tạp trong liên hệ giữa Giàu-nghèo và khả năng san sẻ của mỗi người, nó cho ta suy ngẫm. Rằng san sẻ không phụ thuộc vào duy nhất đồng tiền, mà nhiều phần phụ thuộc vào nhận thức. 3. Giữ giới: “Giới” hay được hiểu là những điều cấm kỵ. Nhưng thật chất nó như lớp hàng rào bảo vệ chính bản thân người thực hành để họ tránh khỏi khổ đau, phiền não. Năm giới cơ bản trong đạo Phật bao gồm: -Không trộm cắp (hay lấy của không cho) -Không sát sinh -Không tà dâm -Không nói dối (hay nói lời đâm thọc, chia rẽ, vô ích…) -Không uống rượu (và các chất say, chất gây nghiện nói chung) Nhiều tôn giáo khác cũng có những giới luật tương tự. Và không ai quản lý bạn 24/7 được cả, nên việc “giữ mình” đến mức độ nào tùy thuộc nhận thức của mỗi người. Phước lành của việc giữ giới trong sạch có ngay lập tức: bạn được an vui, không lo sợ và được người khác kính trọng. Mọ 4. Cung kính: Là khi ta thể hiện thái độ tôn trọng đối với những người đáng tôn trọng, có đạo đức, người lớn tuổi. Đặc biệt là cha mẹ và các bậc trưởng lão. Bạn có thể “gieo” ở bất cứ nơi đâu. Thậm chí không cần đến lời nói mà qua thái độ, suy nghĩ trong tâm. Phước lành của hành động này là bạn sẽ có địa vị tốt, được người khác tôn trọng. 5. Phục vụ: Đi làm tình nguyện, hay đơn thuần phục vụ cho công việc chung ở bất cứ nơi nào cần đến mình. Ta có thể Gieo ngay tại sân nhà, ngoài ngõ. Đôi khi đơn giản như chị Châu, chủ một tiệm bánh trong một cái ngõ nhỏ. Khi quét cửa tiệm, chị luôn quét rộng ra cả ngõ để ai đi qua cũng được tươi vui. Khi đi chạy bộ, chị tranh thủ lượm rác những chỗ mình qua. Và đúng là nhìn vào niềm vui, phước báu chị đang có thì đã thấy Phước lành nằm ngay trong chính tâm thức thanh thản, tự hào của người phục vụ ^^. Ngoài ra, Phước còn bao gồm việc tránh được bệnh tật, đau đớn, được người khác phục vụ sau này. Trong mini retreat, Chị Châu gieo duyên lành cho chúng mình với bộ môn cắt tỉa trang trí từ rau củ quả 6. Nghe Pháp: “Pháp” ở đây có thể là lời dạy của Phật hay các bậc trí tuệ. Nhưng cũng có thể hiểu chung là lời nói đúng đắn, giúp người nghe hiểu được sự thật và sống thiện lành hơn. Nghe hay đọc đều được. Ở bên cạnh người càng thiện lành, minh triết thì càng được “Nghe Pháp” nhiều. Đến một mức độ thường xuyên thì lời nói đó được “gieo” sâu vào bên trong mảnh đất tâm thức. Khi bạn suy ngẫm hay thực hành theo lời nói đó là bạn đang tự tưới tẩm những hạt giống lành. Dần dần trong vô thức, bạn có một “chiếc la bàn” hướng mình đến hành động đúng. Mà bạn lại Gieo cho mình được ở bất cứ nơi đâu, ngay cả khi đang di chuyển trên ô tô, máy bay đúng không ? ^^ 7. Thuyết Pháp: Việc “thuyết pháp” không dành riêng cho các bậc tu hành. Bạn có thể hiểu đơn giản rằng đó là khi mình dạy lại hay chia sẻ lại những bài học của mình với người khác. Đó là khi trong bất cứ cuộc trò chuyện nào, ta hướng tâm đến việc nói làm sao cho người đó bớt khổ, bỏ điều ác, làm điều lành. Chị Tiên (vườn Thùy Lâm) giải thích về mối liên hệ giữa tác động mua nông sản của người tiêu dùng ảnh hưởng thế nào lên quá trình chuyển đổi đô thị và môi trường. Và không chỉ bằng lời nói, các bậc cha mẹ thuyết Pháp hay nhất cho con bằng “Thân giáo”: dạy bằng chính cách sống của mình. 8. Hồi hướng Phước: Mỗi khi gieo được một hạt giống lành, ta không cần đợi chờ mà có thể ngay lập tức( “hồi hướng” - chia sẻ lại điều đó cho những người cần. Đơn thuần bằng cách niệm như sau: “Những phước lành tôi gieo trồng được ngày hôm nay, xin được hồi hướng/san sẻ đến cho cha mẹ, người thân và các bậc ân nhân của tôi. Mong họ được thụ hưởng…”. Khác với vật chất hữu hạn, Phước lành như một ngọn nến đang cháy có thể đem châm thêm cả ngàn ngọn nến khác mà không bị lụi tàn. Không bị mất đi mà còn được thêm. Mình nghĩ rằng bạn có thể sử dụng ngôn ngữ tự nhiên của chính mình, không nhất thiết phải sử dụng từ ngữ mang tính chất tôn giáo. 9. Tuỳ hỷ Phước: Đó là khi thấy một người làm việc tốt, ta tán dương và chia vui cùng họ. Không ghen tỵ, chê bai hay so sánh. Ngược lại nếu nảy tâm ghen tỵ, chê bai thì ta sẽ bị tổn hao kho Phước lành. Thầy mình dạy, đôi khi Phước từ tâm của một người biết hoan hỷ với hành động của người khác còn lớn hơn của chính người trực tiếp hành động - nếu như người kia hành động có vẻ tốt nhưng thực chất tâm lại không trong sáng. 10.Tu tập: Hiểu theo nghĩa rộng, tu tập không nhất thiết là đi tu mà là tổng hợp nhiều sự thực hành hướng thiện trong cuộc sống. Với mục đích có được những hiểu biết đúng đắn, từ hiểu biết đúng đắn dẫn đến quyết định và hành động đúng đắn. Đây chính là cách Gieo mang đến Phước lành lớn nhất. Và đó là những hạt mình Gieo ngày hôm nay . Còn bạn chọn Gieo những gì? Bài viết trên là 1 trong những bản tin Sức khỏe & Hạnh phúc mà Phương gửi đến hòm mail của bạn hàng tuần. Bạn có thể đăng ký nhận những email như vậy bằng cách nhấn "Join our mailing list" tại >>ĐÂY.

Thực tập cắm rễ: mỏ neo cho sự cân bằng mỗi ngày

Trong số podcast mới nhất: “Sống chậm trên những cung đường”, mình chia sẻ về “Thực tập cắm rễ”(Grounding practices). Đây là những thực tập nền tảng cho bất cứ ai muốn thực tập sống chậm & cân bằng. Nhưng trước khi nói đến “thực tập cắm rễ” thì cần biết cái gì là “rễ” thông qua một ẩn dụ nổi tiếng: “Cây đời” (Tree of life).Bài tập này giúp chúng ta: Nhìn lại sự phát triển của bản thân trước đến nay mang tính hệ thống nhưng linh hoạt Xác định những khía cạnh nào trong cuộc sống là quan trọng ở hiện tại Định hướng sự phát triển có thể nảy nở trong tương lai tới Nào cùng bắt đầu ^^ VẼ NÊN "CÂY ĐỜI" CỦA MÌNH Nếu như ví sự phát triển của mỗi cá nhân như sự lớn lên của một cái cây, thì: -Hoa, quả: là những thành tựu bên bên ngoài do những hành động & nỗ lực phát triển của mỗi người. Cho nên mới có câu công sức lâu nay đã đến ngày “đơm hoa kết trái”. Ví dụ: một ngôi nhà mơ ước đã thành hình, một dự án thành công, một sức sống tươi tốt... -Những cành, nhánh: là các lĩnh vực trong cuộc sống đang quan trọng nhất mà bạn muốn tập trung phát triển lâu dài. Ví dụ: phát triển kỹ năng mềm, quản lý tài chính, xây đắp các mối quan hệ, chăm sóc sức khoẻ ... -Gốc: Những thế mạnh tự nhiên đã hình thành lên cốt lõi của bạn và cho bạn nhiều niềm vui & sức sống nhất khi được tận dụng. Ví dụ: tính sáng tạo, kỹ năng tổ chức, trí thông minh cảm xúc, khả năng chánh niệm, … -Rễ: Là những nguồn lực hỗ trợ đ ang có trong cuộc sống của bạn, có thể đang nuôi dưỡng cho sự phát triển ban đầu cũng như phát triển về sau của bạn. Ví dụ: Những mối quan hệ thân mật, hỗ trợ từ gia đình, những cơ hội tại nơi làm việc, một hoạt động mang tính giáo dục sáng tạo… -Đất: là những giá trị, ý tưởng và niềm tin cốt lõi đang giúp bạn vững vàng và hỗ trợ bạn phát triển. Ví dụ: sự chính trực, từ bi, tính công bằng, sự bình thản… Trong 1 số kỳ retreat, Phương đều cho các bạn làm bài tập này . Và thường thì chúng mình có một khoảng thời gian rất tuyệt vời để tự nhìn nhận lại bản thân. Nhìn lại càng sâu và hệ thống, hướng phát triển tiếp theo càng rõ. Khi nhìn cái cây của mỗi người, chỉ trong 1 trang giấy ta hiểu được họ từ "gốc rễ" ban đầu lẫn những khao khát sâu sắc bên trong. Nếu muốn làm bài tập này, bạn hãy tự vẽ ra cho mình một cái cây. Vẽ đến đâu, xác định đến đó và ghi vào các từ khoá đến với bạn. Thông thường, cách tốt nhất là nên ngồi tịnh tâm & thư giãn trong tầm 10p và tự ngẫm lại về sự phát triển của bản thân từ trước đến nay. Đây là một bài tập mang tính tự soi chiếu, nên tốt nhất bạn nên ngồi trong một không gian riêng tư, yên tĩnh và cho mình nhiều thời gian. Không có đúng-sai, xấu-đẹp, chỉ có bạn tự đặt câu hỏi cho mình, tự soi chiếu và tự đón nhận những câu trả lời chân thật đến từ bên trong. Cũng không cần đặt áp lực phải vẽ đẹp, phải "làm thế nào cho đúng". Cứ để cho mọi thứ thật tự nhiên như 1 dòng chảy đi từ tâm thức của bạn ra trang giấy. VẬY THỰC TẬP CẮM RỄ LÀ GÌ? Cũng như những cái cây, chúng ta đang ở trong một môi trường đầy biến động và khó lường. “Giông bão cuộc sống” có thể nổi lên bất cứ lúc nào. Và những cái cây cắm xuống bộ rễ vững chãi nhất & biết liên kết nhất với đồng loại sẽ là những cây kiên cường nhất đi qua những cơn bão. Với con người, rễ là mọi loại nguồn lực. "Cắm rễ” là làm sao để những nguồn lực bạn đang có giúp bạn được sống đúng với những giá trị, ý tưởng và niềm tin căn bản của mình (“hút dưỡng chất từ đất” lên). Qua mỗi ngày. Bí quyết của việc “cắm rễ” nằm ở chỗ chúng ta nuôi nấng những nguồn lực này như thế nào hàng ngày? Chúng ta chỉ lo nuôi những nguồn lực ngắn hạn hay có thể phóng tầm nhìn xa để nuôi bộ rễ tương ứng cho hướng phát triển cao nhất của mình ? Chúng ta có đề phòng rủi ro hay đợi đến khi giông bão ập qua mới bật khóc vì bộ rễ quá nông của mình? Mình dùng từ “thực tập” (practice) vì từ này hàm nghĩa rằng: Sức mạnh bộ rễ không phải chỉ nằm ở những điều có sẵn, mà là từ nỗ lực bản thân qua thời gian. Ngay cả với những thứ "có sẵn" rồi mà không nuôi nấng thì cũng khô cạn mà thôi! Chúng ta đều đang trên tiến trình làm cho mọi thứ mỗi ngày tốt hơn 1 chút, đơn thuần bằng cách làm thường xuyên những điều nhỏ thôi. Và ngay cả khi có thành tựu to rồi, ta vẫn thực tập để gia cố bộ rễ, không ngừng chuẩn bị cho tương lai đầy biến động. Thực tập này rất linh hoạt, nhiều dạng thức ở "bề ngoài". Nhưng 2 điều kiện quan trọng không đổi đó là: Bạn duy trì sự chú tâm vào hoạt động mình đang làm, và không tranh thủ làm bất cứ điều gì khác khi làm nó. Bạn làm cho nhu cầu của chính mình, không vì ai cả. "Mỗi hành động là một nghi lễ, mỗi từ nói ra là một lời cầu nguyện, mỗi bước đi là một cuộc hành hương, mỗi nơi chốn là một đền thờ, mọi thứ đều cao cả, mọi thứ đều linh thiêng và chính điều đó sẽ không làm chúng ta lạc khỏi những gì ở đây và bây giờ. " - Charles Eisenstein. CÁC DẠNG THỰC TẬP CẮM RỄ -Xây dựng và duy trì những thói quen không thể thiếu (Ví dụ: luôn thở thư giãn & tập thể dục mỗi buổi sáng, luôn gấp quần áo gọn gàng trong ngăn tủ) -Tuân thủ một thời khoá biểu hợp lý, cân bằng và có kỷ luật cao (Ví dụ: luôn dậy trước 6h sáng, nghỉ trưa ngắn thay vì xem điện thoại…) -Kết nối với bản thân trong một khoảng thời gian của ngày (Ví dụ: viết nhật ký 3 điều lành, ghi nhận lại cảm xúc đã có trong ngày, ghi lại những gì cảm thấy trân trọng…) -Kết nối với những mối quan hệ quan trọng (Ví dụ: luôn dành 1 khoảng thời gian ăn cơm cùng gia đình và hỏi về ngày của họ, vui đùa cùng lũ trẻ ngoài thiên nhiên; hoặc “Thực tập Làm Mới” mỗi khi gặp khó khăn trong mối quan hệ…) -Sự chăm sóc bản thân đơn giản nhất mỗi khi cơ thể đưa ra tín hiệu cần (Ví dụ: mang theo bình nước đặt trước bàn làm việc để không quên uống, buông thư mỗi tối trước khi đi ngủ, tập thể dục mắt sau mỗi giờ làm việc bên máy tính…) -Một thực tập cân bằng thân-tâm nào đó đang giúp cải thiện sức khoẻ (Ví dụ: thiền, Yoga, viết sáng tạo, làm vườn, đi dạo ngắm mặt trời lặn mỗi chiều, tụ họp với cộng đồng chung niềm tin…) Lưu ý : dù thực tập cắm rễ có thể bao gồm thói quen, vẫn có ý nghĩa sâu xa hơn thói quen. Bản thân “thói quen” thường mang tính tự động và không nhất thiết có nhiều ý thức đặt vào trong đó. Còn "thực tập” là khi bạn ý thức sâu sắc về việc mình đang làm, chú tâm vào nó và cho nó những điều chỉnh thực sự linh hoạt để đạt được mục đích sâu sắc đằng sau. Nó cũng không cố định như thói quen, mà có thể được điều chỉnh dạng thức qua thời gian. Ví dụ: cùng là "pha & uống cà phê" nhưng nếu như bạn đơn thuần làm nó vì không thể thiếu caffeine thì đó chỉ là thói quen. Bạn có thể vừa uống vừa lướt điện thoại. Còn nếu bạn pha & uống mà đặt mục tiêu không nghĩ ngợi gì, cho nó thật nhiều sự chú tâm thì đó là "cắm rễ". Trên đây là 1 số cây đời và bộ rễ của chúng mà chúng mình đã vẽ trong Healing forest retreat (2019) tại Bùi Farm. MỘT SỐ ĐẶC ĐIỂM CỦA THỰC TẬP CẮM RỄ -Bạn làm nó hàng ngày, thiếu là không chịu được :) -Đơn giản và không mất nhiều thời gian hay đòi hỏi điều kiện phức tạp, gần như có thể “mang theo” đến bất cứ đâu -Nó giúp bạn được quay trở về với con người chân thật nhất, yêu thương nhất của mình -Bạn có thể làm ở hầu như bất cứ đâu, bất cứ hoàn cảnh nào với những điều chỉnh đơn giản. -Không bắt buộc, nhưng thường là thực tập nuôi dưỡng cả thân & tâm. MỘT SỐ VÍ DỤ & CÁCH SỬ DỤNG THỰC TẬP -Ví dụ 1: Yoga & thiền mỗi sáng như Phương có kể trong podcast.Khi bận dịch chuyển hay mệt mỏi thì có thể linh hoạt điều chỉnh theo khung thời gian. -Ví dụ 2: Người thực tập là Thái Hà - coachee đã đi cùng Phương trong 2 đợt coach 1:1. Hà giữ cân bằng khi cực kỳ bận rộn bằng việc uống một cốc nước ấm. Khi uống, Hà sẽ hoàn toàn chú tâm cảm nhận sự di chuyển của dòng nước trong cơ thể. Việc này đơn giản nên làm được nhiều lần trong ngày, vừa khiến bạn Hà vừa bổ sung đủ lượng nước vừa giúp bạn “về nhà” với cơ thể mình. Còn bạn, bạn chọn cắm rễ qua thực tập nào? -> để lại bình luận tại đây hoặc trên fanpage nhé :"> (Phương sẽ rất hạnh phúc nếu được xem cả Cây đời của bạn) CREDIT: Bài tập gốc được chia sẻ bởi chị Giang (nhóm Vòng Tròn Bạn Hữu) với 4 bộ phận Rễ, Đất, Gốc, Cành. Health Coach Nam Phương hệ thống hoá và phát triển thêm để chia sẻ trong các trại hè, nghỉ dưỡng...với mục đích khuyến khích mỗi cá nhân tự soi rọi và không nhằm mục đích thương mại. Thực chất, “Cây đời" (Tree of life) không phải là độc quyền của bất cứ tổ chức nào mà là hình tượng phổ quát xuất hiện trong vô số thần thoại trên thế giới. Có liên quan đến hình tượng “Cây thiêng” (Sacred trees) trong các truyền thống tôn giáo, triết học và cả các bộ thần thoại hiện tại như Trò chơi vương quyền, Biên niên sử Narnia…

[ Đà Lạt du ký ] Một Little Forest

Tôi vô tình xem Little Forest tầm 2 tháng trước. Một bộ phim giản đơn, tươi mát và thấm đẫm tinh thần Nhật Bản. Thoại tối giản, phim giống như một bộ phim tài liệu không lời với chủ đề "từ nông trại đến bàn ăn". Cô gái trong phim sau một thời gian sống ở thành thị thì trở về ngôi nhà vùng nông thôn, hàng ngày tự trồng cấy, chẻ củi, nhóm bếp...và làm các món ăn. Tôi ngạc nhiên thấy mình, một kẻ rất lười nấu nướng, say sưa theo dõi cô dành ra bao nhiêu công sức để chuẩn bị các món ăn, hít hửi và thưởng thức nó một cách trọn vẹn. Có lẽ không cần phức tạp như bình luận rằng "tìm thấy tinh thần thiền trong LF", tôi nghĩ món ăn ngon ở đây là vì mình được hưởng thành quả do chính mình làm ra, mình đặt cả trái tim mình vào đó. Tôi thấy mình như được cùng ăn với cô, hưởng lây niềm vui của cô vậy. Giữa 2 phần phim (Thu/Đông và Xuân/Hạ), tôi nhảy ngay vào bếp và làm cho mình một dĩa mì Ý và thấy ngon hơn bình thường. Thế rồi sau vài giờ đắm chìm trong cảm hứng, tôi trở về nếp sống của một cư dân thành thị. Có nghĩa là bao nhiêu ngày tháng đều theo nhịp sáng chiều đi làm, tối về lăn ra vì mệt. Ăn uống thì tôi chọn hoặc quán chay, hoặc chỗ khang trang, hoặc nhà ăn của giáo xứ...những nơi cho người ta hy vọng về một lương tâm tốt lành. Thời tiết càng ngày càng nóng điên người, mà tôi lại tự xếp mình vào loại "động vật ôn đới". Nên tôi cứ khổ sở vật vã mãi cho đến khi một kẻ không chịu nổi thành thị khác là người yêu tôi trở về sau 3 tháng rưỡi hành thiền ở Myanmar. Chẳng biết kẻ nào rủ trước, chỉ biết người kia lập tức gật đầu cái rụp và cả 2 lập tức cuốn gói đi không đợi 1 khắc. Chúng tôi đã có 9 ngày thật tuyệt vời.Nằm dựa vào nhau trên đồi cỏ và hỏi nhau ''chuyến đi yêu thích nhất từ trước đến nay là gì?", thì câu trả lời đều như nhau. Trước đấy tôi chưa bao giờ được hưởng cái hạnh phúc trọn vẹn của tổng hòa các yếu tố: chỗ ở ưng ý, khí hậu mát mẻ, quang cảnh đẹp, thức ăn và cà phê ngon, bạn đồng hành hợp gu... như vậy. Nhưng trước hết, hãy nói về một Little Forest được tìm thấy sớm một cách bất ngờ: INDIgo Home Là một căn nhà lợp gỗ nằm trên một dải đất hẹp, INDIgo ở lưng chừng một vùng đồi ngay TT thành phố - cách Hồ Xuân Hương cũng chỉ tầm 2km. Không kinh doanh đại trà, nhưng có danh tiếng thơm nức trong vòng tròn bạn bè của tôi. Kẻ thì đã đến và có bao nhiêu là cảm hứng, chụp bao nhiêu là pô ảnh, người thì được mời đến do anh chủ vô tình đọc Tumblr và cảm thấy đồng điệu nhưng lại đang bận bịu với những dự định viễn du. Họ nói về INDIgo và anh T chủ nhà nhiều đủ để tôi thực sự muốn tự trải nghiệm mặc dù đã kiếm được một villa không tệ, giá bằng 1/2 ở nơi khác. Nhưng cái tôi hoàn không dám mong chờ ở INDIgo là một cảm giác rất ''little forest''. Cả khu dorm và bếp đều có không gian nhìn ra rừng thông, vườn cây hay những trang trại nhỏ phía xa. Khắp nơi thấy những quả thông, lá khô và cà chua bi căng mọng. Một gian phòng chung bé tẹo, nhưng có giá sách rất tuyển lựa, ghế và nệm êm, cách trang trí xinh xẻo và cảm giác chi tiết tỉ mẩn khi người chủ tự chăm chút không gian trước hết là cho chính mình. Một khu bếp mở, ngập tràn nguyên liệu tự nhiên và các cá nhân đam mê ẩm thực. Một kiểu bếp khiến ta muốn nấu, muốn tập trung cho thức ăn mà thôi. Ngày nào tôi cũng mong chờ một bữa ăn đẹp mắt, tươi mát và ngon lành với chó mèo xu nịnh xung quanh ở đây. Mặc dù giường dorm rung lắc khó ngủ và muỗi rất nhiều, nhưng chúng tôi bỏ qua được khi ở càng lâu chúng tôi càng cảm thấy được giá trị rất thuận tự nhiên nơi đây. Bọn thú ở đây cũng thân thiện với bất cứ con người nào, hiển nhiên là nổi tiếng trên mạng xã hội hơn hẳn những con người thầm lặng. 2 con mèo con Kỳ Lam và Trầm Hương nhỏ xíu và đáng yêu vô cùng. Con Bún Riêu lanh lợi y như con chó bước ra từ câu chuyện Cuộc phiêu lưu của Tintin. Nó nhiệt tình nhất với chúng tôi, ra đón từ ngày đầu tiên và nếu không phải do tôi ảo tưởng, ngày cuối cùng vốn định đi giang hồ (làm cả nhà tìm loạn cả lên) thì cũng chạy về tiễn biệt. Nhờ nó mà người yêu tôi cũng được tham gia ké "Đại hội chó'' toàn khu vực do nó chủ trì tầm 5h sáng hàng ngày. Sẽ có một con chó mực, một con béc giê nhát cáy mắt buồn, một con chó nâu chân ngắn tăng động và một con chó mới đẻ ngay cạnh nhà đến vờn nhau với con Riêu trên đầu dốc. Hoặc giả có lúc chúng nó chỉ đứng đó tâm sự với nhau chuyện gì thì tôi không hiểu. INDIgo có một kiểu motto ngầm: ''tôi đưa vào hơi thở của riêng tôi, hãy chỉ ở lại nếu bạn tận hưởng được nó''. Điều đó thể hiện rõ nhất qua team quản lý là một vòng tròn khép kín các cá nhân hoạt động trong lĩnh vực kiến trúc và nghệ thuật (?). Các bạn đều nhạy cảm, kiệm lời và toát lên cái vẻ đặc biệt lặng lẽ nếu ta tiếp xúc riêng. Tôi còn có cảm tưởng rằng không cẩn thận mình sẽ xâm hại đến không gian riêng tư của họ và làm đứt mạch suy nghĩ khi có một người nào đó đang ngồi may vá hay đọc sách trên nền nhạc xưa vậy. Và cái cảm giác ban đầu của tôi được xác nhận khi một tối, thấy cả team ngồi bó gối xem Little Forest :) 2 tuần đông khách là đủ để team này cảm thấy mệt mỏi và muốn giảm thiểu. Họ yêu INDIgo và muốn trước hết niềm yêu thích đấy của mình không bị ảnh hưởng bởi các lý do thông thường (tài chính hay chính quyền). Các cá nhân đến đây ngoài bữa ăn ra thì không mong chờ phục vụ nhiều, ngược lại phải biết tính họ. Vốn đi nhiều dorm ở nhiều nước, đôi lúc tôi cũng nổi cơn tự ái hay ghen tị của một outsider đứng ngoài vòng tròn đó. Hoặc vì tôi quen với kiểu được là trung tâm chú ý của một vài chỗ và tự làm hư mình. Nhưng nhờ vậy mà những ngày cuối khi INDIgo vãn khách, nhiều lúc hai chúng tôi cũng được cảm nhận sự tĩnh lặng yên bình như thế thuê được cả căn nhà. Anh T trưởng nhóm là một cá nhân thực sự khác. Khôn ngoan và rất cởi mở. Tóc xoăn tít, môi dày và bụi bặm theo đúng gốc gác Tây Nguyên :). Chúng tôi gặp anh vào một buổi tối, thoạt đầu chỉ để anh giải thích một vài điều. Nhưng rồi hứng lên, anh chia sẻ thêm về INDIgo 2 với tinh thần "sáng tạo cần sự cô độc" và về dự án cộng đồng ở nơi khác đang được ''nuôi'' bằng nguồn tiền từ nơi này. Về tuổi thơ anh sống giữa núi rừng, trong những trang văn không hề biết đến những cuồng quay của cuộc sống bên ngoài. Về sự dổ vỡ ta phải chấp nhận khi đi đến cuối cùng của bất cứ quá trình nào. Về sự chán ghét điện thoại và những kiểu quan hệ muốn ngắt đi theo nó. Về sự xoay chuyển trong quan niệm kiến trúc chỉ cần '' vừa vặn như một tấm áo''. Hai tay anh liên tục đập xuống hay vẽ lên nền đất. Chiếc túi da đã cũ và giọng anh sôi nổi, mặc dù tôi đoán chắc chắn đây không phải lần đầu anh nói về những chủ đề này. Anh đưa ra một chiếc ly gốm nhỏ với những mảnh vỡ đã được gắn lại và nói về việc anh giữ nó như sự quý trọng tuyệt đối đối với mối quan hệ của người tặng. Chẳng biết đó là do cao hứng hay do anh cố tình kể chuyện để truyền cảm hứng, anh kết thúc bằng việc đề nghị chúng tôi đọc thử ''Cuộc cách mạng một cọng rơm''. Nói rồi, T xin lỗi vì đã ''nhiều chuyện'' rồi đứng lên đi về phía đống lửa tại được đốt lên để chia tay 2 người khách Anh. Sáng hôm sau thức dậy lúc 6h sáng, tôi thấy người yêu mình đã đọc xong cuốn sách. Nắng lại lên trên đỉnh đồi. Ghi chú: Đây là bài viết của tôi cách đây khá lâu, khi mới lên Đà Lạt lần đầu ^^ Nếu thích, bạn có thể chia sẻ để lan toả cảm hứng cho bạn bè nhé ^^

Không thể có cà phê “đặc sản” nếu thiếu những con người “đặc biệt”

Đà Lạt càng gần Noel càng lạnh hơn thường lệ. Năm giờ rưỡi sáng trời vẫn tối thui và gió lạnh không ngừng thổi qua khe cửa. Tôi vùng dậy đi tập Yoga ca sớm nhất để còn kịp vào vườn thu hoạch cà phê đang mùa chín rộ. Trang, huấn luyện viên Yoga, thấy tôi ra về sớm hơn thường lệ liền hỏi dạo này anh bận việc gì hả. Tôi trả lời “anh đang trải nghiệm tại vườn của chú Sơn để tìm hiểu về cà phê đặc sản”. Như chợt nhớ ra điều gì Trang nói với tôi “A, chú Sơn, chú Sơn ... có phải chú Sơn có người cháu là anh Quang mở quán cà phê Là Việt ở Đà Lạt không anh”. Trang chia sẻ thêm trước khi trở thành huấn luyện viên Yoga đã từng mở quán cà phê và cũng đang muốn tìm hiểu kỹ hơn về việc sản xuất cà phê ở Đà Lạt. Tôi bèn mời Trang hôm nào rảnh qua câu lạc bộ cà phê Maison rồi cùng vào vườn của chú Sơn, cách bờ hồ Xuân Hương khoảng 7km, trải nghiệm việc thu hoạch và các công đoạn xử lý cà phê ngay tại vườn. Cà phê đặc sản (cà phê Arabica) tại Việt Nam Năm 2014 anh Quang, cùng những người bạn, mở quán cà phê đặc sản đầu tiên ở Việt Nam - quán The Workshop tại Sài Gòn. Quán đã hoạt động được 3 năm và vẫn đang làm ăn tốt. (nguồn loa_fm/ep-57) Anh là người kéo chú Sơn vào cuộc, kết nối chú với các chuyên gia cà phê nước ngoài, cùng đồng hành với chú và những người trồng cà phê tại Đà Lạt. Cà phê của Là Việt cung cấp hiện nay thì phần nhiều là Catimor, một số lượng vừa phải là Typica và Bourbon. Theo anh cà phê của Việt Nam thì nó cũng mắc nhưng chất lượng nó chưa tốt và cực kỳ không ổn định. Và phương pháp dễ dàng và ổn định nhất là nhập khẩu cà phê từ nước ngoài và bán nó. Điều này cũng giống như việc Việt Nam là một đất nước sản xuất gạo nhiều, nhưng dân mình thì ăn gạo Nhật, Đài Loan. Cũng như vậy, người Sài Gòn đang uống nhiều cà phê từ Ethiopia và Kenya. Theo anh các quán cà phê hiện đang chú trọng cà phê đặc sản, khó kiếm tiền, và không kiếm được nhiều tiền. Vì chi phí đầu tư để làm ra chất lượng đó là vô cùng cao. Nó cao khoảng gấp năm lần quán cà phê bình thường. Cực kì cao và không hiệu quả. (nguồn caphethoibao.com) Cà phê Arabica Đà Lạt Đà Lạt với độ cao, thổ nhưỡng và khí hậu thích hợp từ lâu đã sản xuất được nông sản có tiếng trong đó có trà và cà phê. Cà phê Arabica chất lượng cao được người Pháp trồng ở Đà Lạt năm 1857. Họ đã lập ra nhiều đồn điền cà phê và sau đó bán ra thị trường thương hiệu cà phê “Arabica du Tonkin” (Arabica Bắc kì) dành cho tầng lớp thượng lưu vang bóng một thời. Việc Starbucks chính thức bán sản phẩm cà phê Arabica Đà Lạt với mức giá hơn 1,000,000 VNĐ / kg tại các hệ thống cửa hàng chính hãng tại Mỹ và các nước phát triển cũng góp phần khẳng định Việt Nam có thể sản xuất ra cà phê Arabica chất lượng cao chứ không chỉ đơn thuần là nước xuất khẩu cà phê Robusta lớn thứ hai thế giới. Tháng 1 năm 2016, Starbucks chính thức cho ra mắt sản phẩm cà phê Arabica Đà Lạt, Việt Nam. Từ trước khi giới thiệu sản phẩm này tại thị trường Việt Nam, Starbucks đã đưa cà phê Đà Lạt vào hệ thống sản phẩm cao cấp, gọi là Starbucks Reserve, từ cuối năm 2015 và bán tại các cửa hàng Starbucks Reserve tại Mỹ và các nước phát triển. Vì vậy mà khi chào bán tại Việt Nam, toàn bộ bao bì của cà phê Đà Lạt được đóng gói với thương hiệu Reserve rất đặc trưng. (nguồn seedtomysoul.wordpress.com) Cà phê Arabica Đà Lạt, Việt Nam. Chủng loại Catimor. Điều đáng nói ở đây là Starbucks đang bán loại cà phê Arabica chất lượng có thể coi là thấp nhất Đà Lạt với cái giá gấp khoảng 5 lần giá trị thực của nó. Loại cà phê Đà Lạt mà Starbucks đang bán là giống cà phê Catimor (nguồn: Starbucks Store). Catimor được lai tạo từ cà phê Arabica và Robusta để tạo ra một giống cà phê mới có sản lượng cao (gấp nhiều lần giống Arabica thuần chủng) và khả năng chống chịu sâu bệnh tốt hơn. Catimor mang 30% đặc điểm của Robusta nên không thể so sánh với độ thơm ngon của những giống Arabica thuần chủng như Bourbon hay Typica. Hiện tại các cây Arabica thuần chủng được Pháp trồng ở Việt Nam đã bị chặt bỏ gần hết để trồng giống Catimor cao sản hoặc các nông sản mang có giá trị kinh tế cao hơn như hoa, dâu tây ... Người Việt Nam trồng được cà phê ngon nhưng không biết cách gìn giữ và phát triển. Năm 2013, chuyên gia cà phê người Mỹ gốc Việt Will Frith quay trở lại quê mẹ và bắt đầu hành trình tìm kiếm cà phê arabica chất lượng cao tại Đà Lạt. Will gặp anh Quang và được dẫn lên thăm vườn chú Sơn. Tại đây anh được thưởng thức một “giống cà phê Arabica lạ” có lá to, trái lớn và đặc biệt thơm ngon: vị chua thanh và nhiều mùi thảo dược. Có người nói đó là Pacamara, số khác lại cho rằng đó là Maragogype. Sẽ cần một thời gian và cả một câu truyện riêng để xác định xem giống cà phê lạ này nên mang tên gì và nó tới từ đâu. Từng là chuyên gia quản lý chất lượng cho nhiều công ty rang xay cà phê ở Mỹ và sau đó là Singapore, Will Frith trở về Việt Nam để đi tìm cà phê chất lượng cao. Will cho biết, cà phê ngon đối với anh phải là loại cà phê có hương vị hoa trái chứ không phải đắng và nồng. Để nhận biết được những hương vị tinh tế đó, phải theo học chuyên về nếm cà phê mới nhận ra hết được hàng chục loại hương và vị trong một loại cà phê trong thời gian khá dài. Tuy nhiên, một người bình thường cũng có thể nhận biết được rất nhiều thông tin trong một tách cà phê theo bảng tiêu chí về đánh giá hương, vị cà phê có tên “Coffee taster’s flavor wheel” do các chuyên gia thử cà phê xây dựng nên. (nguồn saigonamthuc.thanhnien.vn) Gặp gỡ chú Nguyễn Văn Sơn Cách đây một năm, tôi không thoả mãn với cách bán hàng giá trên trời theo kiểu đánh bóng thương hiệu, hoặc với những thông tin chung chung như “cà phê Arabica Blend này là công thức đặc biệt của quán em”. Hành trình khám phá cà phê chất lượng cao tại Đà Lạt của chúng tôi, có lẽ cũng như bao người yêu thích cà phê khác, bắt đầu từ sự không rõ ràng về nguồn gốc, thành phần, tiêu chuẩn đánh giá. Hay thiếu những câu truyện truyền cảm hứng và có sức thuyết phục về quy trình sản xuất ra những loại cà phê chất lượng cao, an toàn cho sức khoẻ. Đầu tháng 10 năm 2016, tôi gặp chú Sơn trong một lần đi tìm mua cà phê đặc sản làm quà tặng với lời hứa hẹn từ một người bạn là ở nhà chú có giống cà phê Pacamara đặc biệt thơm ngon không có ở nơi nào khác. Ấn tượng đầu tiên ở chú là một con người cởi mở và nói về cà phê cả ngày không biết chán. Chú nói muốn nếm thử cà phê Pacamara thì phải chờ qua tết âm lịch vì lượng Pacamara của năm ngoái đã hết và giống cây này ra trái muộn hơn những giống Arabica khác. Bù lại tôi được chú mời uống đủ loại cà phê Arabica Blend, Bourbon rồi Typica chú trồng và chế biến ngay tại nông trại theo quy trình ướt (full-washed / wet process) để đảm bảo chất lượng đồng đều, đỡ bị ảnh hưởng bởi khí hậu nắng mưa không ổn định của Đà Lạt. Theo tư liệu của The Workshop, một trong những quán cà phê đặc sản đầu tiên tại Sài Gòn và là khách hàng thân thiết của Son Farm Pacamara, thì chú Sơn là một người “sống-vì-cà-phê”. Chú có vườn cà phê ở phường 5, thành phố Đà Lạt, độ cao 1500m, diện tích 4 ha với khoảng 18,000 gốc Arabica (như Bourbon, Typica, Pacamara …). Mỗi gốc cà phê, bằng tất cả tình yêu và tâm huyết, đều được chú vun trồng và chăm sóc cẩn thận để rồi tháng mười hàng năm, những trái cà phê chín mọng được thu hái bằng tay, được lên men và sơ chế ngay tại vườn để có thể cho hương vị tốt nhất. Không chỉ trồng, thu hoạch và chế biến cà phê, chú còn có sở thích rang và thưởng thức cà phê do chính mình làm ra. Niềm đam mê ngày càng mạnh mẽ đã biến thành động lực để chú sản xuất ra loại cà phê Arabica chất lượng cao nhất tại Đà Lạt. Trong những năm tới, chú dự định sẽ phát triển 2,000 cây cà phê Pacamara chất lượng cao từ phương pháp ghép cây. Chú Nguyễn Văn Sơn, chủ nông trại và doanh nghiệp Son Farm Pacamara (SFP CO.LTD) Chú gần như là người trồng cà phê duy nhất có thể tự mình làm từ A-Z (from farm to cup): từ việc xác định giống, chăm sóc, thu hoạch, sơ chế, lên men, sàng lọc, rang xay, cupping (tức quy trình ngửi-nếm một cách chuyên nghiệp để kiểm định chất lượng cà phê), cho đến pha chế. Phải chục bước lớn nhỏ để cho ra được một tách cà phê vừa ngon theo đúng tiêu chuẩn đánh giá của các chuyên gia, mà có thể tinh chỉnh cho hợp với khẩu vị của từng đối tượng khách hàng. Vừa pha chế cà phê bằng nhiều loại dụng cụ chuyên nghiệp, chú vừa chia sẻ chân thành và cởi mở tất-tần-tật những gì chú biết về cà phê. Chú nói càng làm cà phê, chú càng thấy mình chưa biết gì về cà phê cả. Có quá nhiều thứ cần phải học và quá nhiều việc cần phải làm để có thể ổn định và nâng cao chất lượng. Những gì chú biết về cà phê là do quá nhiều người, trong đó có những chuyên gia cà phê nước ngoài, tới thăm quan thử nghiệm tại vườn của chú. Chú trao đổi, học hỏi, thậm chí tranh luận về giống cà phê lạ trong vườn chú mà dần dần nó ngấm vào người lúc nào không hay. Lúc bắt đầu chú cũng trồng cà phê như những người khác cứ tuốt xô, xanh chín gì hái hết, đi bán cho dân thu mua lấy tiền về nhà ngủ cho khoẻ. Có lần anh Will Frith, chuyên gia cà phê người Mỹ, có mang cà phê Geisha, loại cà phê Arabica nổi tiếng ngon nhất thế giới giá một nghìn hai trăm đô một ký beans (hạt xanh), mời chú. Chú uống xong nhận xét luôn: “cà phê gì chỉ được cái thơm, còn thua nước sái cà phê phin Việt Nam”. Sau này chú mới biết cà phê đó được pha thủ công theo trào lưu “làn sóng cà phê thứ 3” được khởi nguồn từ Mỹ. Làn sóng thứ ba của cà phê là một phong trào sản xuất cà phê chất lượng cao, và xem cà phê là một nghệ thuật chế biến và thưởng thức thực phẩm thủ công, giống như rượu vang, chứ không phải là một thứ hàng hóa. Nó đòi nói việc cải thiện ở tất cả các khâu sản xuất, từ khâu trồng và chăm sóc cây cà phê, thu hoạch và chế biến cho tới việc làm mạnh hơn các mối tương quan giữa những người trồng cà phê, nhà thu mua và các nhà rang xay, tới việc nâng cao chất lượng và rang tươi ..., cho tới pha chế tay nghề cao. (dịch từ wikipedia.org) Sau nhiều lần “va nhau” với chuyên gia nước ngoài như vậy, và nhận được lời nhận xét: “người Việt Nam bọn mày chẳng biết cái cóc gì về cà phê”. Chú thấy “quê quê” và với bản tính khi-đã-làm-gì-là-làm-đến-cùng, chú lăn vào học hỏi, thử nghiệm và cũng trả giá nhiều để có thể tự mình sản xuất ra được cà phê chất lượng cao, theo tiêu chuẩn thế giới.
Và cũng vì đã từng “chê” cà phê ngon nhất thế giới không bằng nước sái, chú thấy cũng “bình thường thôi” khi pha cà phê mời khách và được nhận xét cà phê gì mà không bằng nước giảo, hoặc khi chia sẻ về cách làm cà phê thì được trả lời là tao làm cà phê từ khi mày còn chưa mở mắt, mày biết cóc gì mà nói. “Thì mình cũng đã từng chê cà phê của chuyên gia như vậy mà, giờ người ta nhận xét lại mình như vậy cũng có gì đâu. Người ta chưa biết thì mình chia sẻ từ từ, cái gì cũng phải có bước đệm.” Đó là lý do chú đầu tư trang thiết bị để mở câu lạc bộ cà phê tại gia với mục đích làm sao để người Việt mình biết đến dòng cà phê chất lượng cao và biết cách thưởng thức cà phê ngon, an toàn và có lợi cho sức khoẻ. Cái gì quá cũng không tốt mà chưa đủ độ thì chưa đạt chuẩn thơm ngon. Lên men hoặc rang quá độ thì cả mẻ cà phê đó coi như bỏ đi, mà lên men hoặc rang chưa đủ thì chưa kéo lên được hết mùi vị đặc trưng của từng loại cà phê. Cũng như vậy khi pha chế thiếu hay thừa lượng cà phê, xay cà phê mịn hay thô, nhiệt độ nước cao hay thấp, thời gian chiết xuất dài hay ngắn đều ảnh tới chất lượng tách cà phê. 70% chất lượng cà phê nằm ở trong vườn Theo chú, 70% chất lượng cà phê nằm ở trong vườn, nếu bạn có giống cà phê tốt, trồng và chăm sóc đúng, khi thu hoạch chỉ hái trái chín, sơ chế ngay trong ngày, phơi khô và bảo quản đúng cách thì dù có rang bằng chảo và pha chế không-quá-tệ thì cũng lên được đúng vị cà phê. Những “bí-kíp” rang cà phê theo kiểu của Việt Nam như rang cháy bóng, trộn thêm bơ, đường, đậu nành, bột bắp thậm chí nước nắm hoặc các chất tạo hương liệu, chất tạo bọt, chất tạo độ sánh khác chỉ là để dấu đi khiếm khuyết của hạt cà phê thiếu chất lượng. Tại câu lạc bộ cà phê Maison Coffee tại 1/3 Lê Hồng Phong, Đà Lạt. Chúng tôi không những được chia sẻ tất-tần-tật về cà phê mà còn được Chú Sơn trực tiếp hướng dẫn mọi “bí-kíp” về việc chế biến, chọn lọc, rang xay và pha chế cà phê. Việc tự tay hái, pha chế, chọn lọc, rang, và pha chế khiến chúng tôi cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của từng hạt cà phê và quý trọng công sức của những người nông dân chăm bón từng gốc cà phê, người công nhân hái lựa từng trái cà phê chín đỏ để làm nên một tách cà phê ngon. Khi trái cà phê chín đỏ là lúc vào vụ thu hoạch. Chúng tôi hái lựa từng trái chín để đảm bảo độ ngọt của trái cà phê đủ tiêu chuẩn lên men

Trái tươi được bóc vỏ và lên men ngay trong ngày để đảm bảo chất lượng tốt nhất

Chú Sơn đang hướng dẫn bọn tôi rang cà phê Kết Câu chuyện về cà phê đặc sản và những con người tạo nên giá trị đặc biệt cho loại cà phê này còn rất dài. Làn sóng cà phê thứ 3 cũng mới lan toả về Việt Nam vài năm gần đây. Ý nghĩ về việc phát triển cà phê theo hướng chất lượng cao và bền vững tại Đà Lạt đôi lúc thoáng qua như một giấc mơ. Còn rất nhiều đam mê cần được chia sẻ và rất nhiều việc cần phải làm. Thay cho lời kết phần này, tôi trích lời anh Will Frith, người có công khám phá cà phê chất lượng cao ở Việt Nam, khi nói về chú Sơn và cà phê của chú tại trang web cá nhân của anh: “chú Sơn gần như chắc chắn là người trồng cà phê đam mê nhất mà tôi từng gặp. Nhận thấy trong vườn mình có những cây cà phê lớn hơn bình thường với trái và hạt rất lớn, chú đánh dấu và dặn công nhân để riêng ra. Chú đã phát triển được khoảng 200 cây giống từ những cây đó và chuẩn bị vài mẫu hạt xanh để tôi và Quang nếm thử. Cà phê của chú Sơn là loại cà phê sạch và ngon nhất tôi từng được uống ở Đà Lạt. Việc chú không ngừng học hỏi và tiến bộ cho tôi rất nhiều niềm tin vào những gì chú sẽ làm trong tương lai.” Son is pretty much the most passionate coffee farmer I've ever met. He had noticed that some of the trees on his land were larger than the others with very big fruit and seeds, so he marked them all with white flags and instructed his pickers to keep them separated. He produced about 200 seedlings from these trees this harvest along with a few samples of the green coffee for me & Quang to taste and begin to identify. Son's coffee has been the most consistently clean and delicious that I've had from Dalat, and his continual improvement gives me a lot of faith in what he's going to do in the future. (nguồn willfrith.com) Will Frith và chú Sơn trong CLB Cà phê tại gia của chú. Chú từng học cách rang cà phê đặc sản của anh. Nếu bạn thích bài viết, hãy chia sẻ đến cho người bạn nào có cùng mối quan tâm về cà phê nhé.

8 bộ phim Nhật Bản dành riêng cho các tín đồ ẩm thực

Nếu bạn là người sành ăn hoặc ham thích nghệ thuật nấu, bạn chắc chắn sẽ được truyền cảm hứng khi xem các bộ phim đề tài ẩm thực của Nhật Bản. Thậm chí, bản thân mình khi xem một trong những bộ phim này đã có cảm hứng “lăn vào bếp" rồi từ từ thay đổi lối sống khi tìm thấy phiên bản thực của “Little Forest" tại Đà Lạt. Nhiều bộ phim trong số này đã truyền tải ít nhiều tinh thần thiền khi ăn & nấu. Sau đây là danh sách các bộ phim để bạn tham khảo: 1. Tampopo (1985, 2016) Phim được làm từ năm 1985 nhưng mới đây đã được làm lại với độ phân giả 4K, Tampopo kể câu chuyện của một cô chủ nhà hàng goá bụa được hướng dẫn trong cuộc tìm kiếm công thức hoàn hảo cho món mì này. Nhóm những người hướng dẫn không phải là chef danh tiếng mà là một băng hết sức kì dị, thậm chí du thủ du thực: “Tampopo" có nghĩa rất dịu dàng là “bồ công anh", nhưng bộ phim có đầy đủ các yếu tố: thực phẩm (dĩ nhiên), bạo lực, tình dục, tệ nạn xã hội, cạnh tranh kinh doanh... và thậm chí là một số cảnh bị dán nhãn "phi đạo đức". Bộ phim này khiến mình nhớ đến "Xích lô" của Trần Anh Hùng, với rất nhiều lát cắt hiện thực đầy ám ảnh của cuộc sống muôn hình muôn trạng. Thức ăn trong phim hầu hết không long lanh như các phim còn lại, mà như được "mượn" để kể chuyện đời. Rất trần trụi, rất thực tế, và cũng rất đời. 2. Khu Rừng nhỏ (Little Forest) (2014) Đây có lẽ là bộ phim ẩm thực Nhật được nhắc đến nhiều nhất trong cộng đồng những người mê nấu nướng tôi được biết. Có lẽ sự dịu dàng, lãng đãng của bộ phim với khung cảnh làng quê, đồi núi yên bình đã làm rung động trái tim của những con người nạy cảm này, nhắc họ phần nào đến quê nhà mình. Có rất ít lời thoại, bộ phim được chấm phá bằng chính những món ăn được nữ nhân vật chính trình bày lúc thì tỉ mỉ kì công lúc thì lại dễ thực hiện đến mức ta chỉ muốn nhảy ngay đi làm thử. Không chỉ thế, ta còn cảm nhận khung cảnh thiên nhiên, đất trời trải dài qua 4 mùa của hai phần phim: Hạ/Thu (Summer/Autumn) và Đông/Xuân (Winter/Spring). Không có câu chuyện gay cấn nào được kể, kết thúc cũng rất mở. Nhưng bộ phim là gợi ý tuyệt vời cho bất cứ người trẻ nào sau một thời gian dài “lạc lối", căng thẳng ở thành phố có thể thử quay về và tìm lại. Ta học được cách ăn trong thinh lặng, và biết ơn những gì nhỏ bé nhất. Mỗi món ăn đều là giao cảm tinh tế giữa con người với thiên nhiên vũ trụ. Cả thức ăn lẫn diễn viên đều hết sức tươi ngon :"D Bộ phim được chuyển thể từ truyện tranh cùng tên Xem phim, ta học được cách phối hợp thực phẩm mùa nào thức nấy 3.Osen (TV series - 2008) Osen là tên của cô chủ trẻ tuổi kế thừa một nhà hàng có truyền thống 200 năm mang tên Isshouan. Hy sinh rất nhiều những thú vui của người trẻ, Osen cùng nhà hàng của mình cương quyết giữ gìn trọn vẹn những phương thức và giá trị của ẩm thực truyền thống. Không dùng các trang thiết bị hiện đại và “tiện lợi", họ nấu cơm bằng rơm, rượu đơm bằng củi, tự trồng trọt rau củ và các anh phụ bếp thường xuyên phải đứng cả ngày để canh cho món củ cải được nấu đúng độ lửa. Cùng lúc đó, họ cũng đối mặt với nguy cơ bị xoá bỏ, bị xem là lạc hậu...trước làn sóng ồ ạt của lối ăn uống nhanh, tiện và phong cách sống ngày càng gấp gáp của nước Nhật. Bộ phim không tô hồng các giá trị truyền thống, cũng không gồng mình cố tìm một lời giải cho Osen, mà đơn giản là một lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta cùng nhìn lại những giá trị vượt thời gian và vượt lên trên những món ăn thuần tuý. Điều quan trọng nhất trong nấu ăn không phải là dụng cụ, mà là lòng ao ước được làm ra món ăn đó. Không phải kĩ năng, mà chính sự tận tâm, tấm lòng của người nấu, mong muốn mang lại cho người ăn một món ăn thật ngon, thật đẹp, khiến cho mọi người đều vui vẻ, là yếu tố cốt lõi làm nên giá trị của món ăn. Sự ao ước và tấm lòng ấy thậm chí có thể tạo ra những điều kì diệu, như giúp cho người đầu bếp có những đường cắt thẳng – kĩ thuật mà chỉ những bậc thầy mới đạt được. Và những món ăn đơn giản nhưng được làm ra bởi tấm lòng ấy cũng có sức mạnh lớn lao hơn bất kì điều gì, lay động cả những trái tim sắt đá nhất. Osen trong cuộc tranh tài với đại diện của ẩm thực hiện đại "lò vi sóng" Nàng luôn mặc kimono và gập đầu chào khách rất kính cẩn Tuy hầu hết các món đều thường chỉ tìm thấy ở nhà hàng, bạn sẽ học được nhiều tips trong khâu chuẩn bị, sơ chế rất hay 4. Quán ăn đêm (TV series - 2015) 12 giờ đêm, ở một góc phố, một quán ăn nhỏ xíu ven đường mới bắt đầu mở hàng. Quán ăn này đặc biệt ở chỗ thực đơn chỉ có một lựa chọn duy nhất, nhưng nếu thực khách yêu cầu bất kì món ăn nào mà chủ quán có thể chế biến thì đều được đáp ứng. Không có gái đẹp, nhân vật chủ quan là một ông chú mặt thẹo, ít nói, quá khứ lai lịch không rõ và cũng không phải là điểm tập trung của bộ phim. Điểm tập trung ở đây là món ăn được gọi bởi những người khách, từ đủ mọi lứa tuổi, tầng lớp, giới tính, nghề nghiệp... Thường chỉ là những món ăn giản dị, tối đơn giản, nhưng lại gắn với những kỷ niệm hay cả câu chuyện đời của người gọi. Nếu có một điều mà người xem cảm nhận rõ nét nhất, đó là tính nhân văn, cảm thông đặc biệt giữa người và người. Bộ phim giới thiệu những món ăn giản dị, quen thuộc trong cuộc sống của người Nhật 5. Nghệ nhân Sushi (Jiro Dreams of Sushi) (Documentary- 2012) Là một bộ phim tài liệu, Nghệ nhân Sushi đưa đến cho ta những bài học vô cùng sâu sắc về tinh thần của các shokunin (nghệ nhân) Nhật Bản. Phim làm về ông Jiro vào thời điểm của phim đã 85 tuổi, nay đã 92 tuổi - vẫn còn làm việc. Ông được coi là nghệ nhân sushi vĩ đại còn sống và là người cao tuổi nhất được trao 3 sao Michelin. Ông sống như một nhân vật “Vùng Xanh" và là hình mẫu kinh điển của tinh thần nghệ thuật & cống hiến của người Nhật Bản. Không nhất thiết phải là người hâm mộ Nhật Bản hay món sushi, bạn vẫn sẽ ấn tượng sâu sắc bởi sự nhẫn nại, đam mê, sáng tạo và có trách nghiệm nghề nghiệp đến tột cùng của người nghệ nhân. Đã xác định con đường nghề nghiệp thì phải hết mình vì công việc. Ta phải đam mê việc mình làm. Không bao giờ phàn nàn về công việc. Phải dành cả đời để đạt được sự hoàn hảo. Đó chính là bí mật thành công và bí quyết để được vinh danh.
--- Jiro Những học viên của Jiro sau 10 năm mới được phép làm món sushi trứng này 6. An ("Sweet bean") (2016) Chắc hẳn chúng ta ai cũng quen thuộc với hình ảnh chiếc "bánh rán" tròn trĩnh mà Doraemon mê tít. Đó chính là một loại bánh nhân đậu ngọt tên là "dorayaki". Bộ phim xoay quanh món ăn này là một câu chuyện về tình bạn khác thường giữa ông chủ một tiệm bánh cô đơn, một cụ bà 76 tuổi và một nữ sinh trung học. Ngọt ngào mà chan chứa. Phim khám phá sức mạnh của những niềm vui nhỏ giản đơn của cuộc sống có thể giúp vơi bớt gánh nặng, hàn gắn những tâm hồn. Cần thiết biết bao chính là "cây cầu" được bắc qua giữa các thế hệ truyền cho nhau không chỉ kĩ năng mà còn tình cảm gửi gắm trong sản phẩm mình làm. Hơn nữa, bộ phim còn mang đến một cái nhìn đầy nhân văn đối với một bộ phận người vẫn bị xã hội bỏ quên và kì thị. Phông nền mùa xuân với những con đường tràn ngập sắc hoa đào sẽ làm nức lòng những ai yêu cái đẹp 7. Rinco's restaurant (TV Series - 2011) Một bộ phim khá độc đáo bắt đầu với một bài hát giới thiệu Rinco, ước mơ mở một nhà hàng của cô và gia đình. Như bao bạn trẻ khác, Rinco cũng đối mặt với những vấn đề giữa mẹ-con gái và chuyện tình cảm. Đã chạy trốn, nhưng không có gì ngoài món miso được đánh giá cao của bà, Rinco buộc phải trở về nhà với mẹ và con lợn cưng của mình. Bạn có thể chờ xem vài điều kì dị chỉ có ở Nhật Bản, hoạt hình kiểu cute và một đống phép màu. Xem xong cân nhắc nuôi một con pet như này :"> Phim có minh hoạ thêm hoạt hình kiểu cute, không hợp ai dị ứng các yếu tố nhí nhảnh 8. Tiệm bánh góc đường (Patisserie Coin de Rue) (2011) Chà, tôi hơi đắn đo khi giới thiệu một bộ phim với quá nhiều đồ ngọt quyến rũ, nhỡ đâu lại khiến ai đó ngồi liếm màn hình hay phá vỡ kế hoạch ăn kiêng thì sao nhỉ ^^. Bộ phim này đưa "food porn" lên một tầm cao mới! Natsume là một cô gái trẻ đầy nhiệt tâm và táo bạo rời quê nhà đến Tokyo tìm người yêu vì ngỡ chàng đang làm việc tại tiệm Coin de Rue Patiserie danh tiếng. Các sự kiện nối tiếp nhau để rồi chính Natsume cũng bắt đầu học làm đầu bếp bánh ngọt. Cô cũng gặp Tomura, đã từng là thợ làm bánh huyền thoại nay đã giải nghệ và thường xuyên đến tiệm như một khách hàng. Tình yêu tuổi trẻ, chăm chỉ làm việc và sự kiên trì liệu có dẫn cô đến một kết cục ngọt ngào Gặp lại khuôn mặt thiên thần của "Osen" Yu Aoi nhé ^^ Hãy chia sẻ bài viết và rủ bạn bè cùng xem phim bạn nhé!

TÔI ĐÃ HỌC GÌ ĐỂ CÓ MỨC LƯƠNG KHỞI ĐIỂM $2000/THÁNG?

Lưu ý: Trong bài viết, tôi có chèn nhiều link đến các thông tin mà có thể hữu ích cho các bạn quan tâm. Nhưng bạn nên đọc hết bài rồi quay trở lại link tìm hiểu sau nhé ^^ Tôi hay bị xao nhãng khi đọc các bài viết như vậy mà Trước khi có $2000, tôi đã học như thế nào? Tôi là một đứa ham học & đồng thời lười học. Và hai cái “học” đấy có hàm nghĩa khác nhau. Cái học mà tôi “lười” là cái học ở trường lớp truyền thống. Từ nhỏ đến lớn, tôi càng ngày càng “hư”, lười và trốn học. Mặc dù khi học ĐH, một trong những điều kiện để tôi được duy trì học bổng toàn phần là đi học đầy đủ và phải có điểm khá trở lên, tôi đã từng bị gửi giấy thông báo không đủ tư cách thi do nghỉ học quá quy định, từng bị giám đốc học vụ mắng nhiếc doạ cắt học bổng vì nghỉ học dài ngày không báo trước. Tôi còn nói xấu khá nhiều giáo dục truyền thống. Cái học mà tôi “ham” là cái học tự thân, chủ yếu do trí tò mò của bản thân. Từ bé tôi đã thích đọc sách báo đến mức cận nặng. Qua báo chí mà tôi biết được 1 cơ hội học bổng trước ĐH (United World College), rồi khăn gói quả mướp đi xin học bổng năm lớp 11. Mặc dù rớt, cuộc gặp gỡ với các bạn giỏi trong khắp cả nước giúp tôi được giới thiệu đến các cơ hội khác, và rồi cơ hội khác, cơ hội khác…Dần dần, từ một đứa trầm tính mắt cận trong lớp, tôi có một thành tích hoạt động dày và đạt học bổng toàn phần của British University Vietnam. Lên đại học, cứ nghe thấy một khái niệm mới nào là tôi lao vào học: -(Trốn học ở trường để) Học làm phim, học viết báo, học truyền thông, học trang điểm, học zumba, học yoga, học thiết kế học kinh tế cho dân báo chí, học cách cưa trai và Quẩy (vâng, đấy là tên 1 khoá học hẳn hoi)… -Vì đậu vào AIESEC (1 tổ chức sinh viên quốc tế), tôi cũng được tiếp cận khá nhiều khái niệm về lãnh đạo, tổ chức, phát triển bền vững, phát triển cá nhân…cộng với đòi hỏi công việc nên phải tự học tự làm và phát triển các kĩ năng mềm: teamwork, thuyết trình, quản lý thời gian… -Vì sáng lập Diễn đàn tuổi trẻ Tây Nguyên nên tôi học từ chính các bạn đồng sáng lập, các khách mời và thành viên tham gia. Mà một cái ấn tượng sâu đậm nhất cho tôi là việc Xác lập sứ mệnh cuộc đời và Giá trị cốt lõi (Life mission & core values) của bản thân. Nghe có vẻ to tát nhưng điều đó khiến cho tôi sớm có một kim chỉ nam cho bản thân mình trong cái tuổi có quá nhiều hoang mang. Tôi cùng những bạn sáng lập Diễn đàn tuổi trẻ Tây Nguyên trong một lần đi thác -Trái với nhiều người tưởng, tôi không rèn luyện nhiều tiếng Anh nhưng vì chăm chỉ apply các chương trình quốc tế (dù tỉ lệ fail là 80-90% chứ chẳng cao), nên cũng có kinh nghiệm giao tiếp với người nước ngoài. Dần dần thì khá lên đến thời điểm này thi IELTS chắc được 7.0-8.0 tuỳ mức độ chăm chỉ ôn thi -Ngoài ra, có rất nhiều thứ tôi học và bỏ dở do cảm thấy mình không có năng khiếu hoặc động lực, ví dụ tiếng Tây Ban Nha hay đàn guitar. Với tôi, học trước hết phải vui và tạo cảm hứng. Thầy dạy của tôi là ai? Internet, sách vở, giao tiếp cuộc sống và những chuyến đi đều là những thầy dạy tuyệt vời. Tôi chưa thấy thời đại nào mà việc học trở nên dễ dàng tiếp cận như hiện nay với Internet. Tôi rất thích học online để làm chủ được tiến độ của bản thân và tự đào sâu vào mảng mình thích nên đăng ký kha khá. Khoá ấn tượng nhất là “Learning how to learn” của Coursera. Đúng là chúng ta nên học cách tư duy, cách tiếp thu hiệu quả trước khi học bất cứ cái gì, đúng chứ? Nếu bạn thích đọc nhưng vẫn chưa đọc và ghi nhận thông tin một cách hiệu quả, hay search từ khoá như “How to read”. Tương tự với các kĩ năng khác – bạn sẽ ngạc nhiên với kết quả tìm kiếm. Hoặc hãy học cách tìm kiếm trên Google. Tuy nhiên, nếu chỉ ngồi 1 chỗ tìm hiểu thì rất khó xác định lại cái “hiểu” của bản thân. Tôi đã không ngừng săn tìm cơ hôi để đi nhiều chương trình trong nước và quốc tế. Chỉ cần bước ra khỏi lãnh thổ đất nước, bạn đã mở rộng giới hạn “lãnh thổ” của trái tim và khối óc mình. Nếu bạn băn khoăn về cách săn tìm cơ hội, bạn có thể đọc lại bài hướng dẫn của tôi về vấn đề này. 1 vài thông tin cụ thể đã outdate, nhưng tôi tin bạn đủ thông minh để hiểu ý chính. Sau khi ra trường, tôi học rất nhiều về Specialty Coffee. Từ 1 khoá barista cơ bản, hiện tại tôi đang học từ A-Z tại trang trại Sơn Pacamara (Đà Lạt) Tôi chẳng có gì hơn bạn, tất cả những gì tôi có là sự kiên trì và khao khát học hỏi. Thành tích nhỏ sẽ giúp tôi có thêm quyết tâm đạt thành tích lớn. Thành tích lớn giúp tôi có sự tự tin để mặc cả mức lương $2000. Bạn có thể tham khảo thêm bài Chuyện quả xoài trên Tony Buổi Sáng. Có vẻ các nhân vật $2000 cũng học tùm lum như tôi. Nhưng có một cái học không phải ai cũng học cho hẳn hoi! Học để hiểu về bản thân mình là một cái học tiên quyết cho mọi sự học khác. Suốt thời sinh viên tôi học nhiều và quên đi rất nhiều. Mắc rất nhiều sai lầm. Mà đến tận khi sắp ra trường, tôi mới quyết định rằng việc học của mình sẽ không thực sự đi đến đâu nếu như mình còn mù mờ về bản thân. Thế là tôi lục ra 1 quyển sổ dày và hàng ngày viết những quan sát, suy nghĩ của mình về chính bản thân mình vào đó. Tôi lục lọi những trang như Live your legend, download các toolkit về việc tìm hiểu đam mê bản thân và thực hành. Tôi nhớ mình đã làm bộ toolkit 27 câu hỏi để tìm ra đam mê bản thân và nhờ trả lời trung thực với bản thân, tôi đã có thêm kha khá hiểu biết sâu về bản thân mình. Khi đầu óc quá rối rắm, tôi sẽ luôn tìm đến những nơi có thiên nhiên yên tĩnh để được suy nghĩ một mình Sau 6 tháng liên tục làm vậy, tôi cảm thấy mình đã gắn hẳn 1 kim chỉ nam lên người, vô cùng tự tin và rõ ràng với những cái không khớp với bản thân mình. Nếu mỗi con người là một cỗ máy, thì cỗ máy của tôi là loại xoàng xoàng thôi, nhưng quan trọng là tôi biết cách điều khiển nó thành thạo hơn mỗi ngày. Câu chuyện mức lương $2000 Cũng nhờ đi học 1 khoá truyền thông, tôi được các thầy cô để mắt đến và giới thiệu cho 1 anh khách mời làm báo. Anh có một dự án khởi nghiệp và rủ tôi về như một blogger đóng góp bài vở, lấy luôn vài bài viết có sẵn trên blog này về đăng. Sau đó, anh này lại có một dự án khởi nghiệp khác cũng về mô hình giải trí mới và rủ tôi tham gia. Gì chứ dự án nào tôi cũng hứng thú do ham thích cái mới, chủ động rủ thêm người tham gia và ngày đêm nghiên cứu cách làm nội dung. Tôi tự tuyển dụng đội ngũ, lên quy trình và đào tạo người mới…dù chẳng ai bảo làm. Thế là mức trả của tôi sau mỗi tháng tăng dần lên từ 0đ thành 2 triệu rồi 8 triệu. Tôi đã như vậy đấy, không thể ngừng dấn thân được Đang dừng ở mức 8 triệu thì một công ty nước ngoài xuất hiện, thông qua liên lạc của tôi để kết nối với các sếp tôi (tôi đã rải liên lạc của bản thân khắp mọi nơi). Thương lượng không ổn, họ gọi riêng tôi đến một quầy bar để nói chuyện riêng. Lúc đấy, tôi chẳng hiểu ý đồ của họ là gì nên rất đề phòng, chỉ trả lời những câu hỏi rất chung chung và rồi cáo về sớm. Sau khi về nước, thay vì mua lại công ty khởi nghiệp như dự đoán ban đầu thì họ offer tôi một mức lương khá để về với đội ngũ của họ. Lúc đấy, tôi đã  hỏi họ rất nhiều câu hỏi để tranh thủ tìm hiểu dối thủ của công ty mình, rồi tự tin mặc cả mức lương $2500 =)). Tất nhiên họ không đồng ý ngay. Họ nói đây chỉ định trả cho đấy tầm $1000 thôi. Nhưng tôi bảo: Ừm, mình có bằng cấp của UK và mình đã từng được làm việc với Google đấy, và bên công ty cũ sếp cũng đang bảo “muốn được tăng lươn bao nhiêu thì sếp cũng chịu.” Vì sao tôi dám làm như vậy? Một phần vì tôi chỉ muốn thử xem bản thân có thể có mức giá cao đến mức nào. Một phần vì một thành viên trong team có nhận định là họ thực sự cần tôi – tôi như một mảnh ghép duy nhất họ còn thiếu để thành công trong thị trường nội địa. Tôi như người nằm nhân sự và quy trình mà họ không thể có được mau chóng nếu như không “mua đứt”. Và kết cục tôi có mức lương $2000 và một số lợi ích mang tính ràng buộc khác. Lúc này, tôi vừa nhận bằng tốt nghiệp chính thức. Nghe thì dễ dàng, nhưng lúc đó tôi đã trải qua một quá trình quyết định giằng xé tâm can. Một mặt, tôi rất yêu quý sếp mình – anh không phải chỉ là sếp mà còn như người anh trai, như một mentor – và tất cả những chuyện này tôi đều thông tin lại cho sếp biết. Tôi muốn là một nhân viên trung thành. Mặt khác, một số tiền quá lớn và cơ hội chuyển vào miền Nam quả thực rất hấp dẫn. Cùng lúc đó, tôi trải qua nhiều giai đoạn tâm lý phức tạp khác bao gồm việc yêu đương mù quáng với một “sói ca”, việc chán ghét nơi mình thuê trọ và khí hậu Hà Nội, việc gia đình và áp lực của sinh viên mới tốt nghiệp…khiến tôi xém chút nữa rơi vào trạng thái trầm cảm. Lúc đó, người ở cạnh tôi là sếp tôi. Chính vì thế khiến tôi càng day dứt. Được offer rồi nhưng tôi cuối cùng chấp nhận làm việc là vì sự động viên của sếp tôi – người nghĩ cho tôi và động viên tôi can đảm rời đi. Tôi và anh đã có một đêm nói chuyện rất lâu để đạt được kết luận đó là điều tốt thực sự cho tôi. Có những khoảng lặng không thể khoả lấp. Sáng hôm sau ngủ dậy, tôi bật Make you feel my love của Adele lên và khóc rất nhiều. Sau này, anh trở thành người yêu của tôi. Cuộc sống với mức lương $2000/tháng Sau đó, tôi phải sắp xếp cho việc chuyển vào Nam và thăm trụ sở công ty ở nước ngoài một cách rất gấp gáp. Tôi mở một văn phòng nhỏ cho công ty tại Sài Gòn và hàng ngày điều hành văn phòng đó một cách rất non nớt. Cùng với mức lương lớn là kì vọng và trách nhiệm lớn. Trong những tháng đầu, tôi đối phó với những cơn stress hàng ngày để chạy theo chỉ tiêu và những rắc rối nhân sự. Tôi phải kí những hợp đồng ngàn đô và chịu trách nhiệm cho những điều đó. Tôi thậm chí đã phải giành giật nhân viên với 2-3 công ty đối thủ khác. Tôi không chắc mình sẽ trụ được nếu như không có người yêu và một vài người bạn thân thiết. Bạn hiểu chứ? Việc làm tất cả những điều đó đối với người mới ra trường chẳng dễ dàng gì. Nhưng tất nhiên, nếu bạn thắc mắc về những mặt lợi của mức lương đó thì có chứ, nó mang lại cho bạn nhiều thứ: Sự tự tin về một đẳng cấp khác – là cái tôi tưởng như đã có nhưng hoá ra vẫn còn thiếu. Khi có mức lương  này, tôi ít khi thấy mình lép vế trong những cuộc nói chuyện với đối tác hay những người lọc lõi hơn trong nghề. Sự thoải mái với chi tiêu: cuối cùng tôi đã mua được cho mẹ mình chuỗi ngọc trai mà bao nhiêu lâu mẹ mơ ước, hay trả tiền một cách phóng khoáng cho những cuộc gặp gỡ với bạn bè, hay mua Macbook và iPad mới, hay đơn thuần là chất đầy đồ lên giỏ khi đi siêu thị mà không phải đong đếm, hay thuê phòng riêng thay vì phải tìm người chung tiền… Sự ngưỡng mộ: Mặc dù không khoe ra, nhưng nguồn tin vẫn lọt ra ngoài và kết cục là có kha khá người biết đến việc này. Một hồ sơ tốt: Sau khi có một vị trí tốt, thì người khác không thể offer bạn một vị trí thông thường dành cho sinh viên ra trường. Tôi liên tiếp nhận được các offer cho các vị trí đồng sáng lập hoặc quản lý. Tôi đến Hàn Quốc 3 lần trong năm đó. Vui sướng và cô đơn đan xen. Mỗi tháng tôi chi tầm $1000, như một khoản phí duy trì những điều trên. Mãi sau này, tôi mới nhận ra lối chi tiêu này sai lầm khủng khiếp. Tôi đã biết cách kiếm tiền trước khi biết cách tiêu tiền. Và rồi tất cả những thứ tôi đạt được kể trên thực sự không bền vững. Tôi cảm thấy mình dần mất đi niềm vui sống. Mình dường như đã trở thành một phiên bản khác của bản thân mình. Công việc của tôi không có gì xấu xa, nhưng cũng chẳng mang lại ích lợi gì cho cuộc sống cả. Tôi như một kẻ góp phần làm nhiễu loạn thêm cuộc sống của mình và của nhiều người khác. Thêm vào đó, sự căng thẳng khiến tôi chia tay 1 người bạn thân và rước rất nhiều người không quan trọng và phiền phức vào cuộc sống. Đây là ảnh tôi chụp cho bạn ngày chúng tôi còn hoà hợp. Tôi đã từ bỏ mức lương $2000 như thế nào? Cuộc sống xáo trộn trước một biến cố: Bố tôi mất đột ngột. Tôi thấy bầu trời của mình vỡ tan tác. Trở về viếng tang bố rồi quay lại làm việc chỉ sau 1 tuần, tôi mang theo vẻ mặt vô cảm và những giọt nước mắt lặng lẽ. Tôi càng ngày càng cảm thấy trống rỗng. Công việc từ say mê ban đầu dã chuyển thành vô cảm và có phần máy móc, bị động. Tôi chấp nhận chạy theo chỉ tiêu và chịu thua trước những cuộc tranh luận về việc thế nào là đúng. Thời gian trôi qua khiến tôi nguôi ngoai nỗi buồn. Anh và tôi lên Đà Lạt chơi một chuyến và nhanh chóng yêu mảnh đất ấy. Lúc này, tôi không còn phải duy trì văn phòng mà chuyển qua cộng tác online với nhân viên khác. Sự linh hoạt này cho phép tôi có những chuyến đi vừa làm việc vừa tận hưởng. Tôi trở thành một digital nomad. Digital Nomad (Du mục kĩ thuật số): Một bộ phận mới xuất hiện với công việc linh động do làm việc qua Internet nên họ có thể đi khắp thế giới, chỉ cần Internet và laptop để kiếm tiền thôi :”D Tôi nhớ nhất khoảng thời gian ở Trà Vinh, tôi được host airbnb cho ở trong biệt thự của họ với mức giá chỉ $10/ngày Một ngày anh nói: “Tại sao cả anh và em phải ở TPHCM trong khi chúng ta có một công việc linh động?”. Lúc đó, là một người không bao giờ ngừng học, chúng tôi dần làm quen với cách thực hành và triết lý yoga, dinh dưỡng toàn diện, và Cuộc cách mạng một cọng rơm. Khác với những thứ đã học khác, tôi cảm thấy sự sâu sắc trong những triết lý này và suy nghĩ lại rất nhiều về lối sống của mình. Đà Lạt là thành phố lý tưởng để thực hành lối sống đó, và vì vậy chúng tôi đã chuyển lên ngay lập tức. Sau 1 tháng thì tôi từ bỏ công việc cũ. Có 10% tiếc nuối là 90% vui sướng trong lòng. Tôi cảm thấy như mình đã cởi bỏ được một thứ xiềng xích nặng nề. Câu hỏi: Làm thế nào để ra trường có mức lương $2000, tôi cho là một câu hỏi chính đáng. Tôi kể câu chuyện của mình không phải để khuyên ai nên hay không nên theo đuổi điều này. Dù rằng với tôi $2000 không còn là mục tiêu nữa, nhưng tôi nghĩ đó là một khoảng thời gian tôi học được rất nhiều điều và trau dồi một bản lĩnh mà ở mức lương thấp hơn tôi có thể không có được. Cuộc sống hiện tại của tôi ra sao? Sau khi mất đi người thân yêu nhất, tôi cược rằng cái ta cần không phải là mức lương $2000 mà là một môi trường sống tốt, những điều giản dị và khoảng lặng cho ta tự hàn gắn vết thương. Từ lúc bố mất, mỗi lần khóc vì 1 chuyện nhỏ gì đó là tôi lại tiếp tục nức nở không ngừng. Có 1 đêm, tôi nhớ lại phương pháp của cô bảo mẫu trong The sound of music: Nghĩ về những điều yêu thích khi thấy buồn. Sau đêm đó, vừa khóc vừa nghĩ đến khoảng 1000 điều tôi yêu, tôi choáng váng như có 1 sự gột rửa: Tất cả những thứ tôi yêu thích và cảm thấy hạnh phúc khi trải nghiệm đều không mua được bằng tiền. Đó là thứ làm bởi tình cảm của người khác dành cho tôi, hay là những điều thiên nhiên ban tặng. Đó là những thứ thực sự mang lại bình an trong tâm hồn. Liệu ta có thể mua được cảm giác bình an mỗi sáng khi nhìn thấy căn nhà mình ngập nắng? (hay thỉnh thoảng là sương mù) Tôi như đang nhấn nút Restart: Tôi trở lại với mức lương cũ và còn nhận làm những công việc mà chẳng đem lại thu nhập chút nào. Nhưng cùng lúc đó, tôi dần điều khiển lại những mong đợi và trách nhiệm mà mình có thể gánh vác. Tôi cũng điều chỉnh lại mức chi tiêu cũ. Và tôi quyết tâm chỉ làm những điều trái tim mình mách bảo là đúng mà thôi. Tôi về thăm mẹ nhiều hơn và dành thời gian cho một vài người bạn thân thiết nhiều hơn. Tôi đưa mẹ đi Yangon (Myanmar) 1 chuyến Tôi tiếp tục học môn học Về Bản Thân và đang dần tìm lại hứng khởi. Việc trở lại việc viết blog  và chia sẻ cũng là một dấu hiệu của sự sống thực sự đối với tôi Căn nhà của chúng tôi đang sống nhìn ra một hàng thông cây thông cao lớn, cạnh bên là một bụi dã quỳ khổng lồ đang mùa vàng rộ. Chúng tôi trồng thêm rau, một vài cây hoa và có cả một kho sen đá. Chúng tôi mua rau từ các nông trại địa phương và học cách nấu các món dinh dưỡng ở nhà. Chúng tôi cũng đều đặn tập tại một trung tâm có tinh thần yoga cổ điển (ngay cả việc này cũng có nét khác biệt lớn, khi ở thành phố thì yoga mang tính tranh đua và phô diễn nhiều hơn là thực học). Chúng tôi có đồng nghiệp hiền hoà, hàng xóm tốt bụng và bạn bè đến thăm liên tục Hoàng hôn ngắm từ sân nhà Chúng tôi cũng sắp nhận nuôi 1 em cún Thỉnh thoảng chúng tôi trekking qua vùng đồi đến vùng hồ Tuyền Lâm. Hoặc đơn giản là đi dạo ở khu đồi sau nhà. Thỉnh thoảng bạn tôi đến chơi và hai đứa bày trò. Đôi khi là hái mận dại, đôi khi là nướng bồ kết hay cùng nhau pha cà phê. Chúng tôi tiếp xúc với những con người hiền hoà, thân thiện ở các trang trại Một bó hoa bạn tặng Hoa lồng đèn tôi mang về ra hoa liên tục Những bữa ăn giản dị từ rau củ quả địa phương 1 năm nữa, tôi hy vọng sẽ tốt nghiêp chương trình học từ xa của Institute of Integrative Nutrition và trở thành 1 health coach. Và từ đây đến lúc đó, lại là một chặng đường đòi hỏi Thực Học và sự say mê không vụ lợi. Việc này sẽ mang lại cho tôi mức thu nhập nào, tôi không biết. Nhưng ngã rẽ này chắc chắn sẽ từng bước cho tôi làm chủ đời mình. Còn bạn, bạn có đang tìm kiếm $2000 hay là điều gì khác?

Hướng dẫn thay thế gia vị công nghiệp bằng gia vị thực sự tự nhiên

Chúng ta đang ăn những gì? Nhờ vào ngân sách quảng cáo kinh hoàng của những ông lớn trong ngành hàng tiêu dùng nhanh, giờ đây trong phần lớn gia đình đều sử dụng gia vị sản xuất theo quy mô công nghiệp. Và nói thẳng thì: Chúng ta đang trả giá quá cao cho một đống hoá chất! Cùng nhìn vào thành phần của 1 chai mắm công nghiệp làm ví dụ: Bạn hiểu được bao nhiêu trong tổng số các thành phần ở trên? Để mình chú thích vài trong số đó nhé: Monosodium glutamate (E621): Bột ngọt! Đây có thể coi là gia vị phổ biến nhất và cũng gây tranh cãi nhất thế giới với rất nhiều kết quả báo cáo trái ngược nhau. Nhưng số lượng người dị ứng với bột ngọt đang ngày càng gia tăng với các triệu chứng đau đầu, mẩn ngứa, và thậm chí rối loạn thần kinh (1). Ẩn giấu dưới tên: E621, MSG, ngoài ra yeast extract (chiết xuất nấm men) và hydrolyzed proteins (protein thuỷ phân) cũng chứa glutamic acid là thành phần chính của bột ngọt; E627, E631 không chỉ là “chiết xuất từ bột ngọt" mà còn là chất siêu ngọt. Màu tổng hợp brown HT 155: chất nhuộm màu nhân tạo gây dị ứng và các phản ứng không dung nạp, gây chứng nhạy cảm da và đã bị cấm ở Úc, Áo, Bỉ, Đan Mạch, Pháp, Đức, Na Uy, Thụy Sĩ, Thuỵ Điển và Hoa Kỳ (2). Xanthan gum (415): chất làm dày và kết dính.Bằng chứng cho thấy các nhân công tiếp xúc với bụi xanthan gum có triệu chứng hô hấp (3). Vào năm 2011, FDA (Cục quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ) cảnh báo các bậc cha mẹ không nên dùng SimplyThick (chứa thành phần hoạt chất Xanthan Gum) cho trẻ sơ sinh vì nguy cơ trẻ bị viêm ruột hoại tử. Ngoài ra, những nguyên liệu dùng để sản xuất chất này cũng thường gây dị ứng cao như lúa mì, đậu nành (4). Màu tự nhiên caramel: Thông thường chất tạo màu này có 4 loại được đánh số E150a, E150b, E150c, E150d. Loại c và d phổ biến nhất: Nó được tạo ra khi đun ammonia và sulfites dưới áp suất cao và quá trình này tạo ra 4-methylimidazole (4-MEI), một chất bị California xếp vào danh mục “gây ung thư và độc tính sinh sản". (5) Mặc dù được chính phủ nhiều nơi cho phép sử dụng, Công đoàn người tiêu dùng ở Mỹ đã gửi đơn thỉnh cầu FDA cần có tiêu chuẩn co 4-MEI và không được thêm vào thực phẩm có mác “tự nhiên". Chất này không có giá trị dinh dưỡng gì. Ẩn giấu dưới tên: E150a, E150b, E150c, E150d, màu nhân tạo, chất tạo màu, tên dưới dạng: [FD&C + màu + đánh số]. ví dụ: FD&C Blue No. 1, FD&C Yellow no.5 Tương tự như vậy, nếu bạn xem thành phần của các gia vị công nghiệp khác sẽ thấy một loạt những cái tên và đánh số khó hiểu. Cho dù nó có những từ như “tự nhiên" (“natural") nhưng lại có tên hoá học loằng ngoằng thì đảm bảo không hề tự nhiên chút nào. Lời khuyên ngắn gọn của tôi là: Cái gì đọc không hiểu thì tốt nhất đừng bỏ vào miệng! Và đặc biệt cẩn thận khi dùng cho trẻ nhỏ! Danh sách ngắn gọn các hoá chất độc hại nhất ẩn giấu trong gia vị công nghiệp: Ngoài các gia vị nấu nướng hàng ngày, khi ăn thực phẩm công nghiệp ta sẽ thường gặp các hoá chất gây hậu quả nghiêm trọng cho sức khoẻ (mà vẫn đang được thả nổi!). Sau đây là những chất có thể gây ung thư, rối loạn hooc-môn hay tàn phá hệ tiêu hoá: 1.Nitrites, nitrates: chất bảo quản thường chứa trong salami, giăm bông, thịt ba rọi, thịt hun khói, xúc xích...để giữ màu tươi lâu trên kệ 2.Potassium Bromate: làm chắc và làm nở cấu trúc bánh mì, bánh quy 3.Propyl paraben: thường có trong tortilla, bánh muffins, và chất nhuộm màu thực phẩm. 4. Butylated hydroxyanisole (BHA): thường có trong lạp xưởng, khoai tây chiên và thêm vào các loại thực phẩm có chứa chất béo. 5.Butylated hydroxytoluene (BHT): chất bảo quản trong thực phẩm công nghiệp nói chung 6.Propyl gallate: chất bảo quản thường có trong thực phẩm chứa chất béo như xúc xích 7.Phosphates: cực kỳ phổ biến trong thức ăn nhanh, thực phẩm công nghiệp, đồ nướng 8.Theobromine: thường chứa trong bánh mì, ngũ cốc ăn sáng, thức uống thể thao 9.Hương vị tự nhiên (natural flavor, natural flavorings)hoặc hương vị nhân tạo (artificial flavor): cực kì cực kì phổ biến trên các bao bì. Ngoài các hóa chất bổ sung hương vị, hỗn hợp hương vị thường chứa chất nhũ hóa tự nhiên hoặc nhân tạo, dung môi và chất bảo quản được gọi là "phụ gia ngẫu nhiên", có nghĩa là nhà sản xuất không phải tiết lộ sự hiện diện của chúng trên nhãn thực phẩm! Các hỗn hợp có hương vị được thêm vào thức ăn rất phức tạp và có thể chứa hơn 100 chất riêng biệt! Bạn có bao giờ đọc thành phần của các thực phẩm vốn được coi là tốt cho sức khoẻ để đảm bảo nó đúng là tốt thật? 10.Màu nhân tạo (artificial colors): cũng có mặt trong hầu hết bánh kẹo công nghiệp hay bất cứ cái gì có màu hấp dẫn 11.Diacetyl: tạo mùi vị cho bắp rang bơ, yogurt, phô mai, các chai tạo hương trái cây. 12. Aluminum additives : chất ổn định trong thực phẩm tinh chế Theo hướng dẫn Dirty Dozen của EWG. Tin tốt: nếu tự nấu ăn ở nhà thì chúng ta sẽ hoàn toàn thoát khỏi những hoá chất nói trên! Những gia vị tự nhiên thay thế Tip: gia vị mua ở các cửa hàng thực dưỡng thường lành tính và có công dụng phòng bệnh mạnh mẽ. Đừng quên những gia vị từ thiên nhiên Trước khi dùng những gia vị công nghiệp như hiện nay, ông bà, bố mẹ ta dùng gì? Bạn hãy hỏi chính người nhà mình và nếu có thể thì quay trở lại với các gia vị lành tính truyền thống, và trân quý những sản phẩm nhà làm. Gia vị có nguồn gốc thực vật Một số loại rau gia vị Làm sao gia vị của người Việt mình có thể thiếu những loại rau này? Các loại lá: nguyệt quế, hành hoa, rau răm, hẹ, húng thơm, húng chó, cúc tần, mùi tàu, ngò, tía tô, thì là, lá chanh, lá ổi, lá đinh lăng, cần tây, tỏi tây, lá xương sông, lá lốt, lá quế, lá gấc, lá gừng, lá cúc tần, lá mơ tam thể, lá ớt, lá mác mật, lá bưởi, kinh giới, mò om, rau mùi, hương thảo, lá me, lá dứa... Các loại quả: mác mật, chanh, bưởi, ớt, thảo quả, dứa xanh, chuối xanh, khế chua, quả me, quả dọc, quả sấu... Các loại hạt: hạt tiêu, hạt ngò, hạt dổi... Các loại củ: sả, riềng, gừng, tỏi, hành tây, củ niễng, hành củ, nghệ, củ kiệu, bột đao... Các loại thực vật khác: quế chi, đại hồi, dương tiểu hồi, sa nhân, đinh hương, bột dành dành, nấm hương, nấm đông cô, nước gỗ vang, nước dừa, nước cốt dừa... Các loại gia vị đã được chế biến, phối trộn hỗn hợp: tương, tương đen, tương ớt, thính, mù tạt, dầu thực vật, bơ thực vật,, chao, một số loại nước sốt như sốt mayonnaise, kem, ngũ vị hương, húng lừu, bột càri... Một số loại rau muối chua, một số loại thuốc bắc (táo tàu, kỷ tử, sa nhân, sâm, cam thảo v.v.), các loại rau ngọt như rau sắng v.v. Gia vị có nguồn gốc động vật Mắm các loại (làm từ cá, tôm, cua, cáy, rươi, tép v.v.) như mắm tôm, mắm tép, mắm tôm chua, mắm rươi, mắm cáy, mắm cua đồng, mắm bò hóc, mắm ba khía, mắm nêm... Các loại nước mắm làm từ cá (như cá cơm, cá thu, cá chẻm, cá đối, cá ngát v.v.) Tinh dầu cà cuống, long diên hương, phèo, túi mật của một số động vật Dầu hào Một số loại thịt động vật lấy chất ngọt như sá sùng, tôm nõn Gia vị lên men vi sinh Mẻ, dấm thanh, bỗng rượu, rượu trắng, rượu vang... Gia vị dạng bột Bột quế, thì là, tỏi, bột nghệ, bột gừng...cũng rất tiện lợi nếu như bạn muốn tiết kiệm thời gian sơ chế. Hy vọng bạn thấy hướng dẫn này hữu ích. Hãy chia sẻ cho những người vẫn đang bối rối về cách dùng gia vị nhé ^o^ TÀI LIỆU THAM KHẢO: (1)Ingrdients to avoid in processed foods| Food Babe (2)UK Food Guide (3) Sargent, EV.; Adolph, J.; Clemmons, MK.; Kirk, GD.; Pena, BM.; Fedoruk, MJ. (Jul 1990). "Evaluation of flu-like symptoms in workers handling xanthan gum powder". J Occup Med. 32 (7): 625–30. doi:10.1097/00043764-199007000-00014. PMID 2391577. (4) {{cite web |url=http://www.simplythick.com/Safety |title=SimplyThick Warning (5) Proposition 65, OEHHA, retrieved 2012-01-16

Hãy đọc để hiểu 'nội dung' thực sự trong những sản phẩm bạn dùng

Bạn có bao giờ xem kĩ nhãn sản phẩm? Không phải là những lời quảng cáo to đùng ở mặt trước, những điều quan trọng nhất thường ở mặt sau, nơi những dòng chữ nhỏ xíu mục “Thành phần". Hãy hiểu điều gì thực sự chứa trong sản phẩm mình dùng, vì nó có thể chứa những sự thực khủng khiếp! Hãy tra cứu những chất phổ biến nhất theo Hướng dẫn tẩy rửa lành mạnh của Environmental Working Group (EWG): Hãy tra cứu những chất phổ biến nhất theo Hướng dẫn tẩy rửa lành mạnh của Environmental Working Group (EWG): Chú ý đặc biệt: Không bao giờ trộn các chất tẩy rửa có chứa thuốc tẩy chlorine với các sản phẩm có chứa giấm, các chất có tính axit, ammonia hoặc oxy. Chúng có thể giải phóng hơi chlorine và chloramine nguy hiểm. Hãy tra cứu Công cụ của EWG cho các loại hoá chất mà bạn không biết chắc chắn nhé. Bài viết thuộc series “Detox for New Year” - Hướng dẫn Thải độc & Làm mới toàn diện để khởi tạo một Năm Mới thành công đúng nghĩa.

Nhắm Mắt Radio kì 1: Hiểu về Thực Dưỡng

Lắng nghe [Link nghe] Health Coach Nam Phương thực hiện Khách mời trò chuyện: Bác Lương Trùng Hưng (Úc) - là nhà thực dưỡng với kinh nghiệm trên 40 năm thực hành và chữa bệnh thành công bằng thực dưỡng. Anh Trần Thế Phục (Cần Thơ) - là nhà thực dưỡng lâu năm, sáng lập Ẩm thực lành, đơn vị cung cấp thực phẩm thực dưỡng và tư vấn phương pháp thực dưỡng có uy tín. Nội dung: Tinh thần của Thực dưỡng Hiện đại (Modern Macrobiotics) Cơ chế khoa học đằng sau "gạo lứt, muối mè" Những hiểu lầm và thực hành sai thường gặp Người thật, việc thật và những câu chuyện Cách nhập môn Thực dưỡng Các nguồn thông tin đầy đủ, chính quy để tìm hiểu thêm Ngoài ra nếu muốn có contacts của bác và anh các bạn có thể inbox mình sẽ gửi riêng. Ảnh bìa: Anh Yu - Bếp thực dưỡng

Nhắm mắt radio #3 – Café với Will Frith

Giữa năm nay, giới làm Cà phê Đặc sản (Specialty Coffee) xôn xao khi Will Frith về nước. Sau nhiều năm làm việc như một chuyên gia quản lý chất lượng cho nhiều công ty rang xay cà phê ở Mỹ và sau này là Singapore, Will Frith trở về Việt Nam năm 2013 với một sứ mệnh riêng. Đó cũng là thời kì chập chững của nhiều người Việt có chung niềm đam mê. Frith đồng hành cùng họ, những người đến nay đã trở thành những đàn anh có tiếng trong ngành. Đến nay, công chúng biết đến anh chủ yếu dưới như một kiểu người hùng (ngây thơ) tìm cách cứu thế giới, hay một chàng Việt Kiều rảnh rỗi tìm về đất mẹ và cứu vớt một thứ văn hoá thưởng thức bản xứ mà số đông vốn chẳng quan tâm đào sâu. Tôi thì chẳng bao giờ muốn làm đúng kiểu người ta đã làm, cho dù làm vậy thì dễ hơn và có lắm người đọc. Tôi thích câu chuyện của một người trước khi thành một anh hùng, hay chuyên gia, hay danh xưng gì-cũng-được. Vì thế sau khi nghiên cứu qua tất cả những dấu vết kĩ thuật số lưu lại về anh, tôi đã nghĩ: “Chắc hẳn có nhiều điều hơn thế về anh chàng này”. Trong lúc đó tôi lại đang bận tâm đến hiện trạng “tuổi trẻ lạc lối”, một dấu chấm hỏi rất lớn mà lứa chúng tôi đối mặt. Tôi nhìn vào những người như Frith và thấy lạ nhỉ, báo chí lúc nào cũng làm như bùm phát người ta thành anh hùng ngay được. Nhưng tôi muốn mang lại cả những câu chuyện trước đó, những khó khăn anh đã phải đối mặt, những điều bất như ý và cách anh nhìn nhận nó. Hẹn anh trước buổi phỏng vấn chính thức tại Là Việt, tôi bất ngờ vì anh trông rất trẻ, lãng tử và đẹp trai hơn trong hình. Chúng tôi làm quen rất nhanh, cái chính là anh cũng thích mấy câu hỏi và rồi tôi nói sơ lược về định hướng phỏng vấn. Đẩy kính lên sống mũi, anh nhoài người hẳn về phía trước và nói “Bây giờ tôi thấy thú vị hơn nhiều rồi.” Anh chắc hẳn đã phát ốm vì những lối tiếp cận cũ mòn qua nhiều cuộc phỏng vấn thuần về cà phê rồi. Hẹn anh trước buổi phỏng vấn chính thức tại Là Việt, tôi bất ngờ vì anh trông rất trẻ, lãng tử và đẹp trai hơn trong hình. Chúng tôi làm quen rất nhanh, cái chính là anh cũng thích mấy câu hỏi và rồi tôi nói sơ lược về định hướng phỏng vấn. Đẩy kính lên sống mũi, anh nhoài người hẳn về phía trước và nói “Bây giờ tôi thấy thú vị hơn nhiều rồi.” Anh chắc hẳn đã phát ốm vì những lối tiếp cận cũ mòn qua nhiều cuộc phỏng vấn thuần về cà phê rồi. Vì vậy tôi quyết định đóng góp cuộc phỏng vấn với Frith dưới góc độ của một người trẻ, với những chuyến phiêu lưu không định hướng. Câu chuyện tham khảo cho các bạn trẻ nói chung, đào sâu hơn về những ảnh hưởng tuổi thơ, những con người bên cạnh anh, và cách tiếp cận vấn đề của anh khi còn trẻ. Tất nhiên chúng tôi cũng nói về Chất lượng cà phê và Phát triển Bền vững. Và cuối cùng, tôi vẫn đặt tên chủ đề với chữ “Café” dưới hàm nghĩa những kết nối người-với-người bên ly cà phê, chứ không phải một thứ đồ uống ám ảnh.
Các bạn có thể nghe Radio hoặc đọc đều được, vì tôi cung cấp cả script song ngữ Anh – Việt phía bên dưới. Giọng Will thì rất trầm ấm, kiểu tôi vẫn thích. Lắng nghe
[Link nghe]

Phỏng vấn Will Frith trong CLB Cà phê tại gia của chú Sơn (Sơn Pacamara) Chào cả nhà! Hôm nay trong số thứ #3 trên radioshow của chúng ta, bạn sẽ phải chịu đựng lối nói Anh ngữ tồi tệ của tôi. Chúng ta sẽ trò chuyện cùng Will Frith, một chuyên gia cà phê đã đào tạo rất nhiều barista và nhà rang xay cà phê tại Việt Nam. Từ năm 2003, với sứ mệnh đi tìm Arabica chất lượng cao trên vùng núi Đà Lạt, anh đã gặp gỡ và hiện tại tư vấn cho chủ các quán cà phê đặc sản (specialty coffee), bao gồm Là Việt tại Đà Lạt, [A] Cafe, The Workshop & Bosgaurus tại TPHCM. Ngày nay, Thanh Nien News cũng coi anh là “người hùng của cà phê Việt Nam”. Hi Frith! Hello! Tôi được biết anh là người Mỹ gốc Việt phía bên mẹ. Yes! Đúng vậy. Bà ấy là người thế nào? Bà đóng vai trò gì trong tuổi thơ anh? Bà ấy tạo ra tôi. Bà luôn là sự ảnh hưởng tích cực với tôi chỉ bằng cách bà hiện diện trên thế giới này. Bà là người cởi mở và luôn ủng hộ tôi cho dù những thú vui của tôi có phù phiếm thế nào, hay những nối quan tâm của tôi. Và bà luôn ủng hộ tôi theo đuổi những mối quan tâm đó. Tất nhiên bà cũng cho tôi biết rằng bà thích tôi trở thành kĩ sư hay bác sĩ, nhưng bà cũng hiểu rằng mình không thể thúc ép tôi làm bất cứ cái gì, bởi bà cũng bị thúc ép bởi bố mẹ mình và bà hiểu đó không mang lại hiệu quả. Và bà lao động. Bà và bố tôi hay làm nhiều công việc trong nhiều ngày để hỗ trợ chúng tôi. Để mang đến cho tôi và em trai một cuộc sống thoải mai mà không phải lo lắng quá nhiều về những điều cơ bản. Vì vậy họ thường hi sinh bản thân để mang lại điều tốt đẹp cho chúng tôi. Những hỗ trợ nói chung. Bà có ảnh hưởng tốt lên tôi. Bà có nhiều bạn bè và khéo giữ gìn liên lạc với mọi người. Tôi thì không thừa hưởng được kĩ năng đó từ bà. Nhưng bà là một người rất quảng giao và việc này dạy tôi tầm quan trọng của việc giữ gìn các mối quan hệ thật tốt và bền chặt, và không phải lo lắng về việc quan hệ như vậy sẽ mang lại cái gì. Nhưng cứ tin tưởng rằng những điều tốt đẹp sẽ đến từ đó. Ồ. Và tôi đã thấy rằng khi nhiều người trẻ khi chứng kiến những hi sinh của cha mẹ, họ dường như không thể tìm được lối đi cho riêng mình vì nghĩ rằng họ muốn hỗ trợ cha mẹ nghỉ hưu càng sớm càng tốt, hoặc mang lại cho cha mẹ những điều họ chưa có trong giai đoạn chiến tranh hoặc trong giai đoạn họ phải chật vật kiếm sống. Anh thì sao? Anh có trăn trở điều tương tự? Không. Vấn đề là từ nội tại. Thường thì tôi không có áp lực nào. Mẹ tôi không bao giờ đề cập đến nó. Bà không phải lúc nào cũng nhắc nhở rằng ngày nào đó tôi sẽ phải lo cho bà. Bà chỉ cho đi - thực sự là bà cho tôi tất cả mà không trong đợi được trả lại. Bà chỉ đảm bảo rằng tôi có tất cả, không chỉ điều tôi cần mà còn điều tôi muốn. Và bà cũng tham gia rất tích cực vào những mối quan tâm của tôi. Vì vậy khi tôi thích bóng chày, bà đến xem tôi chơi và cũng chơi bắt bóng cùng tôi. Bố cũng thế, nhưng tôi không nghe nhiều cậu con trai kể về mẹ họ chơi thể thao, bạn biết đấy. Có lúc nào đó tôi hứng thú với video games và bà cùng tôi chơi mấy trò Atari cùng nhau. Và chúng tôi thậm chí còn đánh cược 1 ít tiền vào mấy trò này cho vui. Và khi tôi quan tâm đến các cô gái, bà sẽ cho tôi đến các trung tâm thương mại với ít tiền để tôi mua vài thứ cho họ. Bà đã luôn cho phép tôi làm tất cả mọi thứ tôi muốn. Bà có phải là người gây ảnh hưởng lớn nhất lên anh? Không, cả hai người họ. Bố tôi có đạo đức nghề nghiệp rất vững. Bố có một chút khắc kỷ vì vậy bạn sẽ không bao giờ biết cảm xúc của ông ấy. Nhưng không phải kiểu không có cảm xúc. Ông ấy chỉ không để lộ ra. Và họ đều làm việc rất chăm chỉ. Bạn biết không, họ dạy tôi giá trị khi ta làm việc tốt, sự khác biệt giữa “làm việc” và “việc làm”. Bạn có thể có nhiều ‘việc làm' nhưng phải luôn ‘làm việc' tốt. Và đó là bài học tôi được học đi học lại khi lớn lên. Có phải bố là người đã mang đến cho anh trải nghiệm đầu tiên với cà phê? Đúng. Vì mẹ tôi không uống, bà là người uống trà. Trải nghiệm thế nào? Bố tôi cũng thử nếm cà phê. Tôi sẽ không đánh giá ông ấy nhưng tôi đánh giá cà phê. Nó khá tệ. Bố thích một hãng khá nổi ở Mỹ là Folgers, thứ đơn giản là không tốt nhưng mùi cà phê luôn bao quanh nhà tôi và tôi gắn nó với bố mình. Okay. Kể tôi nghe về những năm tuổi thiếu niên của anh đi. Anh có ám ảnh với thứ gì không? Tôi bị ám ảnh nhiều thứ. Đầu tiên là thể thao khi tôi còn rất nhỏ. Và khi tôi đến tuổi thiếu niên tôi trở nên hứng thú với video games nhiều hơn, và vô số những thứ của văn hoá Pop, như nhiều loại đồ chơi và phụ kiện. Họ [bố mẹ tôi] đều đảm bảo tôi có nhiều nguồn để theo đuổi thú vui cho dù vô bổ chăng nữa. Thời niên thiếu, tôi đã khám phá Punk rock. À phải bắt đầu với nhạc Rap trước, và thế là tôi nghe Gangster Rap vài năm và thích nghe mấy tù chửi thề trong nhạc. Cảm thấy nó thật gai góc. Cho dù tôi không phải đứa trẻ hư. Nhưng tôi thích nó, có điều gì đó trong đó trò chuyện được với tôi và tôi thích sự hư hỏng của những anh chàng đó. Tôi xem họ như những hình tượng. Nhưng rồi bạn biết đấy, tôi thấy rõ đó là điều không không muốn trở thành và vì vậy nó như là 1 kiểu tìm hiểu văn hoá thay vì thú vui thực. Và rồi ai đó đã dẫn tôi đến Punk Rock khiến tôi say mê nó. Đến cùng âm nhạc là nghệ thuật. Punk rock không chỉ như Rock & Roll, lối sống và nghệ thuật đóng vai trò khá lớn trong đó. Vì thế tôi cũng hứng thú với nghệ thuật thị giác (visual art). Tôi đã luôn vẽ tranh khi mới lớn. Punk đã cho tôi chút dẫn dắt, một lối biểu lộ bản thân. Qua Punk, tôi đã hứng thú với Chính trị và Văn hoá, và rồi tất nhiên gu nhạc của tôi phát triển thêm một chút. Và tiếp theo tôi lại thích Reggae và rồi đến Modern Rock và cứ thế... Thế lúc đó anh có cho mình là người khác biệt so với người khác không? Có. Lớn lên ở Texas, tôi được bao quanh bởi không người da đen thì da trắng nhưng không có nhiều người châu Á. Mẹ tôi, khi bà đến Liên Bang, bà đã sẵn sàng từ bỏ cuộc sống trước đó. Bà đau đớn về đất nước mình và việc bỏ lại quê hương cùng gia đình. Và rồi bà bắt đầu lại, sẵn sàng từ bỏ hết. Vì thế tôi được nuôi lớn kiểu Mỹ nhưng lại trông không giống ai quanh mình. Bà thường có những chuyến đi cuối tuần đến Houston để gặp cộng đồng châu Á và mang ít thức ăn về nhà. Và chúng tôi có trải nghiệm song song: sống kiểu Mỹ với một người hứng thú về những thứ châu Á. Tôi chắc chắn là không có cùng trải nghiệm như nhiều bạn bè khác. Tôi nhớ khi đọc trang FAQ (Câu hỏi thường gặp) trên website của anh, tôi nhấn mạnh rằng anh không phải kiểu ‘Hyphenated American' (chú thích: từ chỉ có tính kì thị với những người không có gốc Mỹ). Nhưng, “có tính Mỹ như bất kì người bạn nào cũng sinh ta tại Mỹ.” Nghe có vẻ như người ta thường hiểu nhầm hay có thể là kì thị nguồn gốc của anh à? Cũng không nhiều kì thị lắm. Như nhiều thiểu số khác tại Mỹ, người châu Á cũng được dễ chịu. Đôi khi chúng tôi cũng bị trêu đùa nhưng không nhạy cảm lắm. Và thực sự vô hại...không ai đùa cợt tôi. Nhưng cũng luôn có kiểu vậy. luôn có một sự mơ hồ về việc không thực sự khớp với điều gì. Nhưng tôi gặp kiểu các nhà hoạt động châu Á áp đặt quan điểm lên mình và mong đợi tôi tham gia câu lạc bộ châu Á hoặc dạng thế. Và điều đó với tôi đơn giản là tác dụng ngược. Sao ta không đơn thuần chơi với nhau thôi? Thế anh nói gì với họ? Tôi làm bạn với họ. Gật gù rồi cười rồi nói “nghe hay đó.” Tôi sẽ lịch sự nhưng không bao giờ xuất hiện trong các buổi tụ tập của họ. Và bạn biết không, chưa có ai từng thúc ép cả. Đơn thuần là họ nghĩ tôi sẽ hứng thú theo cách nào đó thôi. Và có thể là, nghĩ lại thì có thể nếu tôi có tham gia tích cực hơn chút, tôi có thể đã có hiểu biết phong phú về bản thân và lý lịch của mình. Nhưng tôi cũng sẽ không đánh đổi những điều tôi đã làm cho bất cứ cái gì, bởi tôi thấy là dù sao mình cũng có giàu kinh nghiệm, chỉ bằng việc nhìn nhận thế giới như tôi đã nhìn. Và anh bao nhiêu tuổi khi anh quay lại, à không - không phải quay lại, lúc anh đến Việt Nam năm 2004? Năm 2004. để tôi tính xem. Tôi sinh năm 77 và tức là gần 30 tuổi. Tôi 27 tuổi lúc đó. 27 tuổi. Vậy vào thời điểm đó anh sành sỏi về cà phê chưa? Không hẳn. Ý niệm về cà phê được gắn với chỗ ăn tối. Bởi đó là chỗ tôi thích học hơn. Tôi không thích thư viện, quá khô khan. Và thế là tôi xuất hiện đâu đó chỗ mấy góc ăn tối, và được đổ đầy cà phê không giới hạn với tư cách một sinh viên. Tôi chẳng có nhiều tiền, vì thế cà phê được đổ đầy miễn phí thật tốt. Tôi mua mấy món ăn sáng kinh khủng và uống 1 đống cà phê và cứ thế học rồi tụ tập vài đứa bạn. Vậy thời điểm đó anh đã có dự tính rõ ràng chưa? Chưa. Tôi sẽ không nói là tôi bị lạc lối, mà là ‘’vô phương hướng”. Tôi lang thang không định hướng và ngay sau cao đẳng tôi học ngành Văn Học. Chả có nhiều điều để làm trừ khi thành giáo viên. Tôi không có đủ kỉ luật để thành nhà văn mặc dù tôi được tất cả giáo viên khen ngợi kĩ năng viết, nhưng tôi không muốn theo đuổi nó. Là giáo viên thì là một khả năng xa vời và không phải thứ tôi muốn làm lúc đó. Vì thế tôi chẳng biết làm gì. Điều tôi biết là mình muốn khám phá và học hỏi về thế giới và con người. Và tôi có nhiều ý niệm về văn hoá Châu Á. Khi tôi còn niên thiếu, tôi quên mất tôi có ý niệm đó đâu ra rồi, chắc hẳn là từ mấy bài hát Punk về Phật giáo. Và tôi cũng nhớ là mẹ đã luôn đi đền chùa vào dịp lễ khi thăm cộng đồng châu Á, và thỉnh thoảng tôi cũng đi với bà. Và nó luôn là mấy nơi kì lạ và lý thú nhưng không đủ cuốn hút với tôi. Và giờ thì tôi đã hiểu rằng đó là phiên bản Phật giáo theo kiểu thờ phụng tín ngưỡng nhiều hơn là tính triết lý của nó mà tôi hiểu ngày nay. Và qua những bài hát Punk tôi học thêm về điều đó và tôi kiểu như bị ám ảnh, và bắt đầu đọc mấy thứ và dần hứng thú với Nhật Bản, rồi qua đó học về Thiện Phật giáo (Zen Buddhism). Chỉ là học một mớ rồi quên hết những điều quan trọng khá nhanh sau đó, bởi sẽ có điều gì đó thu hút sự chú ý và thế là tôi lại theo đuổi nó. Và thế là tôi đến châu Á lần đầu, xuống Côn Minh (Trung Quốc), thủ phủ tỉnh Vân Nam. Chúng tôi không rõ ràng gì. “Chúng tôi" tức là Kelly vợ tôi và tôi, đơn thuần muốn rời xa Texas và đi ra ngoài thế giới. Bạn của chúng tôi mới chuyển đến Côn Minh nửa năm trước đó và nói “ Sao các cậu không đến đây sống với chúng tớ rồi tự nghĩ xem sẽ muốn đi đâu tiếp theo?”. Và chúng tôi làm thế một thời gian. Tôi sống ở đó nửa năm và không thực sự có trải nghiệm văn hoá. Chỉ là khám phá những thứ nhỏ mỗi ngày, cũng hay. Và rồi tầm 5 tháng sau, tôi đang nói chuyện điện thoại với mẹ thì biết rằng bà đang ở Việt Nam cùng gia đình. Bà nói “Con trai, con đang ở châu Á mà. Sao các con không xuống đây?”, và tôi nói: “Okay, ý hay, con sẽ đi.” Và thế là chúng tôi bắt xe xuống Hà Nội. Ấn tượng đầu tiên anh có là gì? Cũng không hẳn có ấn tượng gì. Tôi có xu hướng so sánh khá nhiều, so sánh trải nghiệm đã có với điều tôi đang được trải nghiệm. Và ở đây rất giống Trung Quốc ngoại trừ việc mọi người nói tiếng hơi khác.Tôi biết mình thích Hà Nội hơn Trung Quốc nhiều. Côn Minh là nơi rất đặc biệt ở Trung Quốc. Tôi không biết bạn từng đến chưa? Chưa. Đó là nơi nhân sĩ và trí thức lẩn trốn trong suốt cuộc Cách Mạng Văn Hoá vì nó là một trong những điểm xa nhất khỏi Bắc Kinh và khi người ta bị bức hại phía Đông Bắc, họ chạy xuống dưới đó và tìm nơi ẩn náu. Nó được bao quanh bởi núi đồi và một cái hồ vì thế về mặt hậu cần thì hơi khó để bắt người ta tuân theo Cách Mạng Văn Hoá, và thế là từ đó nảy sinh một nền văn hoá nghệ thuật dồi dào và những triển lãm nghệ thuật khắp mọi nơi. Thế là tôi học được rất nhanh sau khi tham quan chớp nhoáng nhiều thành phố quanh tỉnh Vân Nam, rằng Côn Minh khá là độc đáo. Vì vậy khi tôi đáp xuống Hà Nội tôi đã khá choáng, ít nhất là trong trung tâm thành phố, bởi mọi thứ đều có vẻ tây Âu, theo kiểu các toà nhà trông rất khác và con người thì ít khắc kỷ hơn nhiều. Và thậm chí không gọi là “khắc kỷ" được vì tôi nghĩ đó là điều tích cực....mà là đỡ máy móc hơn. Ở Trung Quốc, ít nhất về phần con người mà họ thể hiện ra đối với tôi, thì họ khá máy móc và thường không có gì khác ngoài các cuộc nói chuyện thực tế, nhưng ở Hà Nội con người lại...buồn cười quá vì trong đầu tôi đang so sánh với Sài Gòn...nhưng ở Hà Nội con người dường như cởi mở để nói chuyện hơn và họ đón chào tôi vào thế giới của mình. Thực sao? Thường thì đó không phải điều tôi hay được nghe về Hà Nội. Chính xác đấy. Vì thế mới thấy buồn cười và mỉa mai, bởi giờ thì tôi có nhiều kinh nghiệm hơn với miền Nam. Tôi nhìn vào Hà Nội như là kiểu bế tắc và uyên bác, văn hoá cao sang hơn nhưng nếu so với Trung Quốc thì vẫn cởi mở và tự do hơn 1 chút. Và tất nhiên thức ăn khá quen thuộc, ngôn ngữ cũng quen thuộc. Vì thế ngay lập tức như thể là nghe mẹ tôi nói chuyện với con nhỏ. Những điều quen thuộc đầy cảm xúc hiện ra. Ngay sau đó trái tim đã dẫn đường cho tôi tại Việt Nam trước khi bộ não có thể bắt kịp, và tôi yêu quý nơi chốn chỉ từ một chuyến đi 3 ngày nơi đó. Và sau đó trên chuyến tàu, có rất nhiều điều không thoải mái - những điều thường gặp - bởi là 1 người Tây Âu lớn lên trong 1 mái ấm sung túc. Nhưng rồi cũng ổn, tôi chỉ cảm thấy mình phải canh chừng bản thân và đồ đạc quá nhiều. Và sau nữa tôi đến miền Nam, đáp xuống TPHCM, gặp mẹ tôi, và tôi kiểu như đi lang thang chút chút. Thật là nóng và khó chịu và chật cứng và ồn ã. Nhưng có điều gì đó trong sự hỗn loạn thực sự thu hút tôi và có gì đó mới mẻ để trải nghiệm mỗi ngày, cho nên chúng tôi ở đó 1 thời gian. Và vì vài lý do thì sau vài tháng, chúng tôi quyết định rằng chuyện này sẽ không đi đến đâu. Chúng tôi cũng đã làm bạn với vài người phương Tây và bản địa. Nhưng chúng tôi về Liên Bang, mượn tiền của mẹ tôi và trở lại Texas trong 2 tháng trước khi chúng tôi bắt đầu nhớ Việt Nam. Và thật là lạ khi mà tôi nhớ 1 nơi mà chỉ vừa mới đến như thể đó là nhà, và vợ tôi Kelly cũng trải qua những cảm xúc tương tự. Mặc dù cô ấy không phải một người Việt sao? Mặc dù cô ấy không phải người Việt chút nào cả. Vì thế chúng tôi chợt nhận ra đã mắc sai lầm khi quay về. Chúng tôi liền nhận vài công việc và làm cật lực trong vài tháng, để dành tiền nhiều nhất có thể và bay về TPHCM. Bạn bè lại chào đón chúng tôi, giúp chúng tôi tìm việc và chúng tôi sống nơi đó trong 2 năm rưỡi tiếp theo... Anh làm gì để trang trải trong thời điểm đó? Dạy tiếng Anh. Không lạ nhỉ! Chuyện chẳng lạ gì! Bạn biết đấy, đó là kĩ năng duy nhất tôi có vào lúc đó mà có người cần đến cho nên cũng hợp lý thôi. Tôi cũng không ngại. Thế là chưa có gì liên quan đến cà phê cả? Chưa. và tôi thậm chí còn chẳng thể nói mình là một tay sành cà phê. Tôi thực sự chưa có gì nhiều. Vậy ôn lại mọi thứ trước đó. Tôi được biết anh quay về Việt Nam lần 2 năm 2013, điều gì xảy ra giữa hai lần...? Cú thúc đẩy đầu tiên là...? Okay, tôi phải lùi lại một chút. Trước khi chuyển đi khỏi Texas tôi làm việc tại một tiệm cà phê. Nó không bán cà phê đặc sản, mà bán nhiều hơn mấy loại trộn từ Ý chẳng có gì đặc sắc mà họ nhập từ một nhà nhập khẩu cũng bán cả xúc xích và pasta. Kiểu như chỉ là một sản phẩm Ý khác thôi. Vì thế cà phê không phải là phần quan trọng mà chính tiệm cà phê đó thực sự khơi gợi tôi, đó là nơi tụ tập như kiểu một trung tâm giao lưu cho những người như tôi - nghệ sĩ và trí thức - những người quan tâm đến việc gắn kết với cộng đồng. Vì thế khi làm việc ở quầy bar tôi quen khá nhiều bạn bè tốt mà đến giờ vẫn duy trì. Có điều gì trong đó đã thực sự gắn chặt với tôi cho dù chỉ là kiểu phông nền đi chăng nữa. Và vì vậy khi tôi quay lại Liên bang...vào năm nào nhỉ? 07! Thời điểm đó Kelly quyết định rằng đến lúc phải hoàn thành việc học cao đẳng, vì vậy cô ấy bắt đầu nghiên cứu về nơi tiếp theo mà chúng tôi có thể đến. Có 2 người tách biệt ở Sài Gòn, đều là người Mỹ, ca ngợi hết lời trường cao đẳng The Evergreen State ở Olympia, Washington. Và thế là có 2 sự công nhận cho trường đó và nó cũng có vẻ phù hợp với mối quan tâm của cô ấy. Cô ấy đơn giản là vật vã với cao đẳng - kiểu cấu trúc và điểm số và mấy thứ kiểu đó. Mà Evergreen là một trường cao đẳng nghệ thuật tự do (Liberal arts) vì vậy cô ấy sẽ có nhiều tự do theo đuổi niềm yêu thích riêng hơn. Và thế là chúng tôi phải đến đó, mặc dù cũng không có lựa chọn cho cô ấy tại thời điểm đó. Thế là chúng tôi đến Olympia và tôi phải kiếm việc làm, trong khi tất cả những gì tôi biết là các tiệm cà phê. Tôi đi đến tất cả các tiệm và nộp đơn. Sau đó tôi nhận được cuộc gọi của một nhà rang xay tên Batdorf & Bronson, nơi đã có lịch sử 20 năm vào lúc đó và họ làm cà phê đặc sản. Tôi vẫn chưa biết đó là cái gì. Họ gọi tôi và nói “Chúng tôi có 2 quản lý quan tâm đến đơn của anh: 1 là là Quản lý Cửa hàng và người kia là Quản lý Sản xuất Rang”. Tôi nói “tôi muốn làm điều gì đó chưa từng làm, nên tôi sẽ qua đơn vị Sản xuất". Và tôi đóng gói cà phê và trở thành Trợ lý Rang trong khoảng 1 năm trước khi...à, trong suốt năm đó tôi đã thu nhặt được một nền giáo dục tuyệt vời về những điều cơ bản về cà phê. Họ là một công ty hướng đến giáo dục. một vài người trong ngành gọi Batdorf & Bronson là “vườn ươm cà phê đặc sản” bởi rất nhiều người từ đó ra đã làm được nhiều điều tuyệt vời. Như một nhà mua cà phê xanh chủ lực cho Green Mountain Coffee Roasters - một công ly khổng lồ - cô ấy cũng đến từ Batdorf & Bronson, như nhiều người khác nữa. Vì thế sự giáo dục tôi nhận được từ đó đã đánh thức niềm ham thích cà phê. Và tôi cứ nhìn chằm chằm vào máy rang suốt ngày, đơn giản là thích thú với những hạt cà phê nổ ra và hương thơm và những trải nghiệm giác quan. Tôi cũng quấy rầy người Rang với hàng đống hàng đống câu hỏi suốt cả ngày và cuối cùng người ta phải nói “được rồi được rồi, anh phải tham gia vào bên huấn nghiệp thôi.” Và người huấn luyện lúc đó, người mà tôi vẫn còn rất thân thiết, tên là Oliver Stormshak. Anh ấy là người huấn nghiệp ở đó và thực sự là bậc thầy cà phê, anh ấy hiểu rõ nó. Chúng tôi rất thích nhau nên anh ấy nói “Okay tôi sẽ dạy cho cậu thứ này”. Và từ đó chậm rãi nhưng vững chắc, anh ấy cho tôi những công cụ tôi cần để theo đuổi niềm ham thích cà phê của riêng mình. Anh ấy cuối cùng đã tiếp tục mua một công ty tên là Olympia Coffee Roasters, vì vậy tôi đại loại là vươn lên nắm giữ vị trí của anh ấy tại Batforf & Bronson và đã thực sự làm chủ được công việc vào thời điểm đó. Và từ lúc đó tôi cảm thấy như mình đã đạt được tất cả những thứ mình có thể sẽ đạt được ở đó, cho dù không phải thế chút nào. Chỉ là cảm giác tôi có lúc đó thôi, nhưng thế là tôi đã sẵn sàng làm điều gì đó khác biệt sau khoảng 3 năm. Và Oliver tình cờ đang tuyển dụng người Sản xuất Rang vào lúc đó và thế là tôi đồng ý, chạy qua bên anh ấy với sự giảm nhẹ về lương và các lợi ích khác. Nhưng tôi thấy đủ. Bởi vì tôi chỉ muốn theo đuổi một niềm hứng khởi khác. Batdorf đối xử với nhân viên rất tốt nên nếu mà tôi cần một công việc cả đời, thì việc ở lại đó chắc chắn là lựa chọn tốt nhất. Nhưng thứ mới lạ lại hấp dẫn tôi và tôi đoán là lúc đó tôi có mối quan tâm khá ngắn ngủi. Có thể không phải do quan tâm ngắn ngủi. Mà là được khơi gợi. Và tất nhiên tôi muốn được ở cạnh thầy mình thêm lần nữa cho nên tôi bắt đầu học về rang và cà phê xanh từ ông ấy lúc đó. Nhưng giữa làm việc cho mấy công ty cà phê và chuyển về Việt Nam với một sứ mệnh lớn lao hay mục đích để nâng cao chất lượng Arabica ở Việt Nam là một bước chuyển khá lớn. Điều gì khiến anh quyết định làm thế? Đúng vậy. Tại Olympia Coffee, Oliver là một nhà thu mua mang tính cách mạng, anh ấy thí nghiệm rất nhiều, và quá trình Thu mua và mối quan hệ Sản xuất - Rang xay của anh ấy đã truyền cảm hứng cho tôi. Anh dạy tôi nhiều điều có tính thực tế cơ bản, không chỉ là sự mộng mơ trong hương cà phê tuyệt vời hay kiểu thế. Nhiều hơn là về những mối Quan hệ anh ấy tạo dựng với những nhà sản xuất và sự cam kết với mọi thứ, cho dù tốt xấu thế nào. Và sứ mệnh không phải là bảo với các nhà sản xuất phải làm gì mà là trao quyền để họ trở thành chủ doanh nghiệp nhỏ. Và đó là điều gắn chặt trong tôi. Bởi trước đó, tôi chưa từng nghe đến một kiểu tiếp cận như thế khi thu mua cà phê xanh. Luôn chỉ là kiểu cố tìm ra cà phê tốt nhất trong thời gian nhanh nhất có thể, với giá thấp nhất có thể. Kiểu thu mua thế cũng không có gì lãng mạn cả. Vì vậy phần Quan hệ mà anh ấy tập trung vào đã hấp dẫn tôi. Bạn biết đấy, Olympia là một công ty nhỏ và rồi tôi đã đạt đến thời điểm mà trở thành nhân viên đắt đỏ nhất của họ. Họ cũng thực sự muốn cho tôi nhiều hơn nhưng lại chưa ở thời điểm có thể đáp ứng được điều đó. Họ cũng lên kế hoạch phát triển nhưng tất cả mới chỉ ở khởi điểm. Và thế là Oliver tiếp tục trao cho tôi những công cụ, tiếp tục dạy dỗ tôi mọi điều tôi muốn biết và cuối cùng thì đi đến lúc mà tôi thấy rằng mình đã đạt đến ngưỡng cao nhất. Cùng thời gian đó, Kelly chuyển từ việc học cao đẳng sang học thạc sĩ rồi làm việc cho cơ quan chính phủ và thế là phát ốm với nó. Chúng tôi mua nhà, cải tạo lại nó và cứ làm thế một thời gian. Và chúng tôi đi đến 1 thời điểm nhận ra rằng thị trường nhà đất trở nên tồi tệ đến mức sở hữu nhà đất của chúng tôi đã mất giá rất nhiều. Và chúng tôi thì chưa dứt hẳn khỏi Olympia nhưng đã bắt đầu nhìn ra bên ngoài. Vì thế 1 năm trước khi sang Việt Nam là lúc tôi bắt đầu tự hỏi về cà phê Việt. Vì nó có danh tiếng khủng khiếp và nay vẫn thế. Và tôi chú ý đến con số: 97% là cà phê Robusta. Là nhà sản xuất hay trồng trọt lớn thứ 2 thế giới thì con số 3% còn lại không tệ. Chắc hẳn tôi có thể làm điều gì đó. Và tôi quyết định phải học địa lý. Tôi tìm được vài độ cao ấn tượng và Đà Lạt là nơi lý tưởng để có cà phê Arabica ngon, dựa theo sách vở và những điều tôi học được từ Oliver. Và thế là tôi tiếp tục nghiên cứu về điều này và càng học, tôi càng thấy rằng nó sẽ còn phức tạp hơn nữa. Và rút cục tôi nghĩ “Okay mình đơn giản là phải thực sự đi đến đó tìm hiểu thực tế và xem mình có thể làm gì.” Lúc đó anh có thấy sợ hãi? Có cảm thấy mạo hiểm? Tất nhiên. Đó là điều đáng sợ nhất tôi từng làm. Và anh đã giải quyết nỗi sợ như thế nào? Tôi cứ cắm đầu lao vào thôi. Tất nhiên cũng phải nói rằng chắc chắn không phải do sức mạnh của tôi. Kelly đóng vai trò cực kì lớn trong việc hỗ trợ những gì tôi làm và cô ấy khuyến khích tôi theo đuổi điều đó. Và chúng tôi sẵn sàng bán nhà, ra khỏi nơi đó và thuê 1 một nơi nhỏ hơn. Và trước khi bán nhà, chúng tôi đã quyết định sẽ đến Việt Nam rồi và thế là chúng tôi tiếp tục tiết kiệm. Chúng tôi cứ thế chăm chỉ làm việc. Tiết kiệm đủ khoản tiền mà chúng tôi nghĩ rằng là số lớn vào thời điểm đó, rồi chuyển đi. Chúng tôi giữ vài mối quan hệ tại TPHCM và liên lạc với những người đó đầu tiên và đại loại là đáp xuống, đi chơi và cố gắng tìm hiểu xem làm thế nào để sống được mà không mất kết nối với mọi người. Và lúc đó tôi có một người bạn thực sự tốt tên Sơn kể từ ngày sống ở Việt Nam, người đã toàn tâm giúp đỡ tôi. Anh ấy sử dụng mạng lưới quen biết của mình để cho chúng tôi có thể sống được ở Đà Lạt và bạn bè anh giúp chúng tôi tìm một ngôi nhà để thuê 1 phòng bên trong. Và kết tục là chúng tôi được ở trong 1 căn villa lộng lẫy vốn chưa được sử dụng làm gì cả. Chỉ có 1 gia đình sống trong đó, những người giữ nhà. Và chúng tôi thuyết phục họ để chúng tôi thuê 1 phòng và chúng tôi mang theo con mèo, bởi trước đó nó đã là 1 phần của gia đình. Chúng tôi nuôi nó từ năm 2002. Và chúng tôi sống trong căn villa, con mèo sống trong vùng đất vui chơi thần tiên. Và tôi bắt đầu làm bạn với những người trong giới cà phê tại Đà Lạt, và người đầu tiên tôi gặp là Michael Wood. Anh và tôi hợp nhau, chúng tôi kiểu như có cùng sở thích và gu nhạc, rồi đơn thuần là chơi bời cả đêm và thảo luận nhiều thứ. Và có thể là, bạn biết mà, mấy anh chàng chúng tôi uống và hút hơi nhiều. Nhưng chúng tôi chia sẻ niềm ham mê với cà phê tốt và thế là anh cho tôi biết 1 chút về những điều anh đang làm vào lúc đó. Rồi Kelly kết nối với Thanh Niên News - bản tiếng Anh. Và cô ấy có nhiệm vụ đến Hội nghị Triển Vọng ngành Cà phê ở Buôn Mê Thuột , diễn ra cùng thời điểm với festival. Thế là chúng tôi đến nơi đó và nhìn thế giới cà phê mở rộng ra trước mắt. Lúc kết thúc Hội nghị Triển vọng, tôi học được khá nhiều thứ hay ho. Đó là về tình trạng của ngành công nghiệp và cách nghĩ của mọi người vào lúc đó. Tôi in vài danh thiếp đơn giản với địa chỉ, tên mình, “Cà phê đặc sản", với email và số điện thoại, xong cứ phát lòng vòng cho 1 vài người tôi thấy. Họ chắc hẳn đã nghĩ “Cà phê đặc biệt á? Ai chả có. Sao cũng được.” (Chú thích: Will viết Cà phê đặc sản, nhưng người Việt có thể đã hiểu sai là “cà phê đặc biệt"). Về phía tôi thế khá là ngây thơ. Nhưng tôi mừng vì mình đã để sự ngây thơ đó dẫn đường. Bởi nếu mà tôi biết quá nhiều, tôi sẽ không theo đuổi nó được. Và rồi tôi học được rằng tôi cần phải giữ cái tính hơi ngây thơ, một kiểu tiếp cận trẻ trung khi suy nghĩ về việc hành động. Bởi càng biết nhiều, tôi càng ít muốn làm, đúng chứ? Và thế là tôi cứ để mình được dẫn lối đến festival và tôi đi lòng vòng tìm kiếm mấy thứ, gặp một đống người tốt và có được vài mối quan hệ tốt. Một là một nhà sản xuất máy rang xay & nhà rang xay người Hàn cùng Quản lý bán hàng của họ. Cô ấy tên Miji Kim. Cô để tôi chơi với máy rang 1 kí lô tại festival và tôi còn mang theo ít cà phê xanh tại Olympia. Oliver đã cho tôi cả đống mẫu cà phê xanh để kiểu như giúp tôi cầm cự với ít cà phê tốt trong khi tôi đi tìm cà phê tốt, và tôi rang một số trong đó. Ở đó trước giờ người ta chưa từng có cà phê Ethiopia lên men tự nhiên. Và tôi chỉ vừa mới cúi xuống máy rang rồi sau đó ngước lên thì có cả một đám đông người ta dòm xem tôi đang làm gì cái gì. Đương nhiên khiến tôi hơi lo lắng và trông như kiểu một thằng lừa đảo vậy. Thế là tôi cắm đầu xuống máy rang và tập trung rang lần nữa. Nhưng rồi khi tôi chia ra mấy cốc, chia sẻ cà phê thì người ta kiểu như….không, tôi không thể nói là “choáng ngợp" được nhưng người ta trở nên rất kì cục, tôi nghĩ thế, bởi mùi vị cà phê. Và đó là một cú thúc tốt để động viên tôi. Vì thế sau khi kết thúc với cái máy rang mà tôi dành thời gian gần cả ngày, tôi đi lòng vòng nhìn các gian hàng tìm kiếm cà phê xanh trông đẹp mắt chút. Và mọi thứ trông đều hư lỗi, kiểu rất kinh và Arabica người ta có thì còn không được nhận diện, chỉ gọi là “Arabica" thôi và tôi còn không biết nó từ đâu. Người ta thề là từ Việt Nam. Và đó là hầu hết thông tin tôi có được từ bất cứ ai. Mấy mẫu trông ổn nhất, vào lúc đó, là The Dark Man - một công ty chuyên cà phê. Chẳng quan trọng. Tôi đoán là chúng trông như là cà phê được sơ chế tốt, nhưng không tốt như mấy thứ tôi từng quen thuộc. Thế là chúng tôi đi lòng vòng, bĩu môi kiểu “chúng ta sẽ không tìm được cà phê tốt”. Thế rồi tôi tình cờ gặp gian hàng của Golden Bell S Coffee - một công ty Đài Loan đang hoạt động tại Việt Nam, cố gắng cải thiện cà phê và - điều này hơi kì lạ - trang trại cà phê của họ được sở hữu bởi Phật giáo và có một lãnh tụ tôn giáo, nhưng đồng lãnh tụ ở Đài Loan, và họ bán cà phê như thế giá $80/pound (1 pound ~ 0.45kg). Bởi vì nó liên quan đến một kiểu tôn giáo, tôi nghĩ thế. Và họ có khách đặt hàng thường kỳ. Nhưng phần sơ chế trông xuất sắc và cà phê nếm không tệ. Và tôi nói chuyện với một người kiểu như là trưởng nhóm người Đài Loan trong nhóm, anh ta không phải chuyên gia cà phê đặc sản nhưng anh ta chắc hẳn biết về Sơ chế chất lượng. Anh giới thiệu tôi đến Quang của Là Việt hiện nay, lúc đó anh ấy là Quản lý nhà máy và Duy, Hồ là họ anh ấy. Uh huh. Của quán The Married Beans đúng không? Đúng là The Married Beans. Họ đang làm việc với nhau ở đó và chúng tôi bắt đầu chêm cứng cà phê và tôi cho họ thấy cách đổ latter art trên máy espresso. Và tất nhiên họ kiểu như “Wow, tuyệt quá! Chúng tôi cũng có 1 nhà máy gần Đà Lạt”. Sau khi tôi nói tôi cũng sống ở Đà Lạt, mọi người đều mỉm cười rất nhiều. Và tôi chia sẻ một ít cà phê Kenya với họ và cứ như thế. Đến sau festival thì...vui ở chỗ chúng tôi đi về Đà Lạt từ Dak Lak là trong xe Trung Nguyên. Có chữ “Trung Nguyên" phun xịt khắp xe. Họ cho chúng tôi đi miễn phí và tôi không từ chối rồi, chúng tôi nói “Chúng tôi cần đi đến địa chỉ này, chứ không về nhà. Vì vậy các anh có thể đưa chúng tôi đến đó và thả chúng tôi xuống", thế đấy. và rồi chúng tôi xuất hiện ở nhà máy của họ trong chiếc xe Trung Nguyên. Mọi người dừng hết việc lại và chỉ nhìn chúng tôi lạ lẫm. Tôi nghĩ họ hơi sợ điều có thể sẽ xảy ra và kết cục sau đó. Nhưng rồi cặp đôi Mỹ chúng tôi cười và Quang chào đón chúng tôi, đưa chúng tôi đi tham quan toàn bộ nhà máy. Kể từ đó, chúng tôi như những người anh em và đã có nhiều chuyến phiêu lưu cà phê cùng nhau. Trong những chuyến phiêu lưu cà phê, anh đã gặp và giúp đỡ nhiều người. Anh có một dạng hệ thống các giá trị cốt lõi nào để đảm bảo là những người anh làm việc cùng cũng đồng chí hướng không? Anh chọn đối tác làm việc như thế nào? Nó như là một cảm giác hơn. Ý anh là trực giác? Đúng đúng. Đơn thuần là tin tưởng bản thân đưa ra những quyết định tốt và dĩ nhiên, sử dụng trực giác của Kelly nữa. Cô ấy rất giỏi đánh giá con người. Bởi vì cô ấy là phụ nữ. Ở châu Á, đàn ông thường lờ cô ấy đi khi đang nói chuyện. Ý tôi là, dĩ nhiên, cô ấy là phụ nữ da trắng nên người ta luôn nhìn chằm chằm vào cô ấy khi cô ấy đi trên đường nhưng khi tôi nói chuyện với 1 người đàn ông, cô ấy thường chỉ đứng đó lắng nghe. Đúng, phụ nữ châu Á hay đứng sau hậu trường. Đúng đúng, và đó không phải là kiểu tính cách của Kelly chút nào. Cô ấy cũng biết tôi đang trên đường hoàn thành sứ mệnh, nên không muốn biến thành trung tâm. Vì vậy cô ấy kiểu như đứng đó và quan sát, và rồi chúng tôi sẽ thảo luận sau và cô ấy cho tôi biết những gì cô ấy để ý. Những gì cô ấy quan sát được về Quang là, bạn biết không, anh ấy trao đổi ánh mắt với tôi VÀ cô ấy. Anh ấy tôn trọng cô trong không gian đó và đối xử với cô như 1 phần của tôi. Như là một đối tác bình đẳng khi đối thoại. Và đó là điều đầu tiên cô ấy nói - cô ấy quan sát thấy anh ấy có vẻ chính trực, một người tốt thực, và quan tâm đến con người. Và tôi cho đó là 1 dấu hiệu thực sự tốt. Tôi nghĩ đó là một dạng tâm trí rộng mở. Tôi không thể nhớ tên anh chàng Đài Loan. Nhưng anh ta rất bướng bỉnh và chắc chắn và làm chủ mọi kiến thức. Cứ cái gì tôi chuẩn bị chia sẻ, anh ta hoặc đã biết hoặc sẽ tranh cãi. Và tôi biết ngay rằng mình không nói chuyện với người này được. Anh ấy đơn thuần 1 kiểu chuyên gia tư vấn. Và nói chuyện với Quang thì có nhiều thứ trao đổi qua lại. Anh ấy có một lượng kiến thức khổng lồ mà tôi không có, trong khi tôi có 1 lượng kinh nghiệm và kiến thức khổng lồ mà anh không có. Và mọi chuyện thế đấy...tôi đoán do căn bản là chúng tôi đều háo hức chia sẻ với người kia. Như thể không ai giữ lại điều gì và khi tôi cảm nhận như thế, tôi đã biết chắc. Tôi xin lỗi nếu đây là 1 câu hỏi thô lỗ. Nhưng đôi lúc tôi cũng nghĩ rằng người như anh, cho dù với mục đích tốt chăng nữa, nhưng lại không biết nói tiếng Việt chút nào và cũng không lớn lên nơi đây. Anh có bao giờ coi mình là 1 kiểu người đứng ngoài văn hoá Việt không? Làm thế nào anh cảm nhận được gu thưởng thức địa phương để hiểu được con người? Đúng, khi lớn lên tôi luôn cảm thấy như người ngoài cuộc và vì vậy việc này không phải là không thoải mái gì cả. Và tôi cũng nhạy cảm đủ để biết rằng tôi sẽ không bao giờ trở thành 1 người địa phương. Cho nên đó không phải mục tiêu của tôi. Tôi đã không nghĩ đến việc đồng hoá bản thân hay đồng hoá văn hoá với mình, vì thế tôi chỉ biết là tôi chẳng ở đây để gây ảnh hưởng lên ai. Tôi ở đây để học. Và nếu co ai đó muốn học từ tôi, tôi rất hạnh phúc nếu được chia sẻ điều tôi biết. Tôi sẽ phải chuyển hướng qua vấn đề bền vững. Anh có vẻ quan tâm đến thực hành nông nghiệp bền vững, nhưng anh thực sự có làm như đã nói và có những ứng dụng bền vững vào công việc của mình như thế nào? Đúng, tôi nghĩ đó là một câu hỏi quan trọng. Tôi thì tiếp cận vấn đề theo phương diện con người hơn và tôi nghĩ một vài người được gọi là chuyên gia thì tiếp cận nó theo phương diện kĩ thuật. Họ sẽ xem điều gì sai rồi nhận diện những thứ sai và họ muốn sửa đổi nó, Còn tôi tiếp cận nó từ khía cạnh quan hệ con người. Trước cả khi tôi đi xuống nông trại 1 ai đó, tôi sẽ muốn ngồi xuống cùng anh ta và tìm hiểu xem anh ta là kiểu người gì, hứng thú với điều gì và đang muốn cải thiện như thế nào. Và tôi nghĩ đó là chìa khoá quan trọng để đạt được sự tin tưởng. Và nó trở thành vấn đề lòng tin, về việc xây dựng lòng tin một cách thật tự nhiên, thật “hữu cơ". Và có nhiều cuộc đối thoại tôi tham gia chẳng đi đến đâu. Tôi nhanh chóng hiểu ra họ chỉ muốn có càng nhiều tiền càng tốt với càng ít công sức càng tốt. Cũng tốt thôi. Đó là cuộc sống. Đó là điều đôi lúc bạn phải làm, đặc biệt khi bạn làm nông trang, bạn biết đó, người ta chỉ muốn điều tốt cho gia đình mình mà. Cho nên tôi không thể thúc đẩy từ hướng đó, nhưng tôi nhận ra mình không phù hợp với việc đặt nỗ lực vào ai khác thay vì đơn giản là cứ giữ mối quan hệ với người ta. Và cũng có một vài người nông dân cho tôi một hàng cây để làm bất cứ điều gì tôi muốn, hay là để chỉ đạo. nhưng tôi cũng nhận ra rằng họ không hứng thú với cùng 1 thứ như tôi, cho dù họ sẵn sàng nghe lời. Tiếp cận vấn đề theo cách đó giúp tôi tiết kiệm được khối thời gian và đỡ phải thất vọng bao nhiêu. Và không phải là tôi coi thường Michael Wood chút nào. Nhưng tôi cảm thấy cách tiếp cận của anh ấy hơi máy móc. Và tất nhiên anh cũng là một con người đầy yêu thương ấm áp. Tôi chỉ nghĩ, bạn biết đó, anh ấy không nhận ra điều ngay trước mắt khi anh ấy theo đuổi sứ mệnh đằng xa. Và điều cũng tạo nên thành công của anh ấy là anh ấy rất ám ảnh và tập trung, nhưng đồng thời cũng khiến người ta khó chịu và nghĩ là anh ấy không cùng đẳng cấp với họ. Và với việc quan sát điều đó trong một người bạn của mình, và tôi cũng tự hỏi bản thân rằng mình muốn người ngoài nhìn nhận như thế nào, và cảm thấy gì về điều này. Anh ấy tranh đấu nhiều và tôi học được từ tranh đấu của anh ấy rằng tốt nhất không nên mắc cùng sai lầm đó. Cho nên tôi cảm thấy mình tiết kiệm được nhiều thời gian và những điều đau lòng theo cách này. Vậy anh có từng ở trong những tổ chức mà thực sự quan tâm đến môi trường và nói chuyện cùng họ không? tôi tự hỏi có một tổ chức hay đoàn thể nào có thể hỗ trợ vấn đề bền vững trong ngành công nghiệp cà phê không? Tôi cho rằng chúng ta chính là đơn vị duy nhất có thể làm điều đó. Tất cả làm việc đồng lòng. Và tôi đang cố không nói như thể là một thằng hippie đầu óc trên trời, nhưng đúng là thế. Ví dụ những nơi như Fair Trade (Tổ chức Thương mại Công bằng), ý định thì tốt nhưng phần thực thi có nhiều vấn đề. Đó là sự trợ lực nhưng không phải là giải pháp. người ta phải thực sự tự chủ. Có một bộ quy định ban hành từ trên không hiệu quả, có thể nó khiến người ta có thể là nói điều đúng đắn, gật đầu vào đúng thời điểm và thậm chí là trông như thể đang làm đúng. Nhưng khi tổ chức không nhìn vào, ai biết họ làm gì hay họ thực sự cảm nhận như thế nào hoặc họ thực ra đang cố làm gì. Những tổ chức đó thì tốt nếu muốn tiếp cận thị trường bởi người ta tìm kiếm mấy cái nhãn đó. Vài người làm vậy. Cho nên tôi không coi thường họ nhưng tôi cảm nhận rằng họ rất hạn chế. Và chắc chắn vì vài lý do tốt nào đó, anh sẽ muốn hạn chế việc của mình lại như vậy để còn thực sự hoàn thành vài việc. Hoạt động không biên giới - không hiệu quả đâu. Nhưng đó không phải mối quan tâm của tôi. Quan tâm của tôi là con người - những người tôi làm việc cùng. Và tôi nhìn lại công việc đầu tiên tại Texas tại quầy cà phê, là đó đó. Không phải là về cà phê chút nào. Ngược về lúc đó tôi uống nhiều cà phê nhưng không thực sự quan tâm đến nó. Nhưng chính con người đã luôn kéo tôi về với cà phê và cũng là con người đã chỉ chỉ dạy cho tôi tại Batdorf & Bronson. Và Batdorf là kiểu một đơn vị thúc đẩy. Đó là một công ty xanh. Tôi học về tái chế và phân ủ từ họ. Họ lắp đặt pin mặt trời tại khu rang. Họ hỗ trợ Sáng kiến Wind Farm. Và đó là ảnh hưởng lớn đối với tôi và là cách tôi hoạt động. Oliver tại Olympia thì bắt đầu liên hệ những trang trại có dáng vẻ lành mạnh với cà phê tốt. Và thế là với tôi, trang trại lành mạnh tương đương cà phê lành mạnh, tương đương con người lành mạnh. Và đó là điều tôi cần làm. Tôi tiếp cận quan hệ theo cách này. Tôi đồng ý là chính con người luôn tạo ra sự khác biệt. Nhưng nhìn lại, bài học lớn nhất những người làm cà phê dạy anh là gì? Kiên nhẫn. Kiên nhẫn với bản thân, biết rằng mình đang trên đường học. Biết rằng chúng ta chỉ là...bạn biết đó, “giả vờ cho đến khi bạn làm được", đúng không? Tôi nghĩ là đó là bài học lớn nhất khi trở thành người trưởng thành, rằng là không có người trưởng thành thực sự. Tất cả chỉ đang chơi trò người lớn. Chúng ta chỉ là một đống trẻ con trong những bộ đồ người lớn, cố gắng thuyết phục mọi người rằng ta biết mình đang làm gì. Và bạn biết đó, một mặt thì khá là thất vọng. Như kiểu “Ôi trời chẳng ai trong chúng ta thực sự biết rõ!”. Nhưng rồi cũng rất khích lệ, bởi có nghĩa là tôi có cơ hội để là một trong người tôi ngưỡng mộ. Và điều đó thực sự nhấn mạnh tính khả quan, tiềm năng rằng tôi sẽ tạo được sức ảnh hưởng, một sức ảnh hưởng tích cực lên những người quanh mình. Quay lại những năm cao đẳng, tôi có hứng thú với triết học và tôi cứ nhảy lòng vòng quanh các triết lý khác nhau, từ Chủ nghĩa Mác đến Chủ nghĩa Hiện sinh và Chủ nghĩa Hư vô và loanh quanh như vậy. Và nhận ra thực sự thì, triết lý đúng đắn duy nhất đơn giản là sống đúng với bản thân và tốt với bản thân. và ảnh hưởng thực sự duy nhất mà bạn có là chỉ những người trong vòng tròn trực tiếp quanh mình. Cho nên bạn tốt nhất nên đối xử với con người thật tốt và với sự tôn trọng. Và trung thực mà nói đó là điều tôi cảm thấy đã giúp mình nhiều nhất. Đúng. Điều đó rất có ý nghĩa. Và tôi phải kết thúc buổi phỏng vấn với 1 câu hỏi mà một barista gửi cho tôi đề nghị tôi hỏi anh. Tôi nghĩ cô ấy muốn biết vài lời khuyên từ anh, khi cô ấy chỉ mới bắt đầu sự nghiệp barista. Và cô ấy nói cô ấy mới chỉ học về cà xanh và quá trình rang. Cô muốn vài lời khuyên, tổng quan hoặc liên quan đến cà phê. Được rồi, sẽ là cả hai cùng lúc. Điều tôi học được là bạn không thể làm tất cả cùng lúc được. Chả có cái gì gọi là “đa nhiệm” (multitasking) cả. Chúng ta có thể vờ như mình đang đa nhiệm. Như câu nói hay của Texas đã nói: “it's not multitasking it's multi half-assing” (Chú thích: câu này chơi chữ cho vần, đại ý nói: Không phải là đa nhiệm mà chỉ là đa phần hỏng phân nửa). Bạn chẳng thể tập trung thực sự. Bạn có thể vừa nhắn tin vừa lái xe không? Có, nhưng chả làm gì tốt được cả. Nếu bạn nhìn vào một thực đơn nhà hàng dài đến 20 trang, không món nào trên đó sẽ xuất sắc cả. Nhưng nếu nó chỉ có 3 món, nó sẽ đều ổn cả đúng chứ. Cho nên bạn cần phải đặt thứ tốt nhất của mình lên trước, chứ không phải tất cả mọi thứ lên trước. Và bạn hãy mang tinh thần đó vào cà phê. Nếu vào một tiệm cà phê và thấy cả triệu thứ được bán, chắc chắn không có nhiều thứ tốt ở đó. Nhưng nếu người ta chỉ có 3 loại cà phê và tự hào về chúng, nó chắc chắn sẽ xuất sắc. Nên lời khuyên của tôi sẽ là làm một thứ tại một thời điểm. Bạn không thể làm hết, bạn chỉ phải kiên nhẫn và tập trung và thực hành và sẵn sàng học về một thứ cụ thể. Khi nhảy việc liên tục, bạn không thực sự có nhiều kinh nghiệm. Bạn có thể biến thành chuyên gia kiểu giấy tờ nhưng không phải người chuyên nghiệp thực sự. Bạn thực sự phải đào sâu và học hỏi, học cách cầm xẻng. Bạn có thể chỉ đạo công trình xây dựng trong tương lai nhưng bạn phải bắt đầu với cái xẻng. Và dành vài năm làm việc chăm chỉ và nỗ lực học cách làm thế nào để đặt chân lên trên đó, cách sử dụng đòn bẩy và không làm gẫy lưng khi cố gắng đào 1 cái hố. Okay, vậy thần chú cho mọi người, có thể là anh và tôi và tất cả là “single-pointed focus, single-pointed focus” (Chú thích: Tập trung vào điểm duy nhất), và rồi tiến đến mục tiêu tiếp theo. Đúng. Bạn luôn có thể lùi ra rồi thu nhỏ lại và rồi phóng to rồi lại thu nhỏ. Nhưng khi bạn phóng to ra, bạn không thể thực sự chạm tay vào làm. Không có thứ gì bạn làm được nếu như cố gắng làm mọi thứ cùng lúc. Bạn phải làm 1 thứ trong 1 thời điểm. Và cuối cùng khi nhìn lại bạn sẽ nhận ra ‘“wow mình đã làm được nhiều thứ ghê. mình làm như thế nào ấy nhỉ?”. Bởi bạn đã tập trung. Và tôi nghĩ đó là bài học quan trọng nhất. Tôi ước mình đã biết sớm hơn, nếu thế tôi đã có thể tiến bước trên con đường sự nghiệp hiệu quả hơn chút, nếu như tôi có thể tập trung suốt thời gian cho mấy điều. Nhưng tôi đã học được 1 cách khó khăn. Ồ bạn biết không? Đó cũng là lời khuyên tốt: đừng sợ phải trả giá việc học. Cảm ơn anh rất nhiều về chia sẻ hôm nay. Tôi biết anh có lịch trình rất chặt chẽ và nhiều người muốn gặp anh để nói chuyện chỉ vài phút. Vì vậy cảm ơn rất nhiều. Tôi hi vọng sẽ mang câu chuyện của anh đến càng nhiều người càng tốt bởi tôi chắc chắn họ sẽ học nhiều từ anh. Và bởi chúng ta ngồi tại nhà chú Sơn nên rất cảm ơn chú vì đã mang đến một không gian thật ấm áp [nói với chú Sơn]. Anh có thể nhận xét vài lời về cà phê của chú Sơn không? Ồ được chứ. Trước cả khi tôi thực sự chú ý đến cà phê của chú hay về chất lượng, tôi đã thực sự thích chú ấy. Tôi gặp chú và nhận thấy chú có kiểu đam mê cháy bỏng được luôn học hỏi và cải thiện bản thân. Chú có kinh nghiệm sống nhiều hơn tôi một chút cho nên tôi cảm thấy có thể mình sẽ học được chút gì đó từ chú. Bởi tôi ngưỡng mộ điều đó. Nếu ai lớn tuổi hơn tôi và vẫn có năng lượng như vậy và muốn tiếp tục học những thứ mới, đó là điều tôi muốn. Và tôi muốn học từ những người đó, vì vậy tôi thấy chú ấy là một kiểu cảm hứng cho tôi nữa. Đó là điều đã lái tôi đến nông trại cà phê của chú, không phải chất lượng cà phê. Nhưng rồi tôi nếm thử cà phê và nó thật choáng váng, và xuất sắc. Và rồi chú kiểu như dẫn tôi đến với cuộc phiêu lưu khám phá những thứ chú có trên trang trại và từ đó chúng tôi đã cùng nhau học về nó. I wish you both the best and have a good life and thank you very much. Tôi/cháu chúc điều tốt đẹp nhất và một đời sống tốt đến cả hai. Và rất cảm ơn anh. Cảm ơn, rất vui đã gặp bạn. Nếu thích câu chuyện của Will, bạn hãy chia sẻ cho ai đó nữa nhé!

Nhắm Mắt Radio kì 2: Tình yêu tuổi trẻ

Lắng nghe [Link nghe] Health Coach Nam Phương thực hiện Băn khoăn lớn nhất của tuổi trẻ là tìm con đường đi cho riêng mình. Đau khổ lớn nhất của tuổi trẻ thường là trong quan hệ tình cảm. 2 người bạn can đảm của tôi - Huỳnh và Hong Nguyen- sẽ chia sẻ về câu chuyện của chính họ rất thật và rất cởi mở. Thông qua đó, ta cùng nhìn thẳng vào chân dung tuổi trẻ chúng ta: khao khát yêu thương và khẳng định mình, nhưng cái tôi quá lớn khiến ta phải trải qua bao nhiêu khổ đau, lòng vòng lạc lối để rồi phải học lại cách nghĩ và cách sống để yêu mình và yêu người. Đây là câu chuyện chẳng của riêng ai, dù những nhân vật trong chuyện được nêu đích danh chẳng hề e dè sợ sệt. Và trong căn phòng đã tắt hết điện, thắp nến và tinh dầu, chúng tôi ngồi quấn chăn nói về: 🍃 Yêu thương nông nổi 🍃 Trầm cảm 🍃 Những rắc rối giới tính 🍃 Phần nam tính/nữ tính trong con người mình 🍃 Văn hoá Bắc - Nam và sức ép gia đình, xã hội 🍃 Những khoảnh khắc yêu chỉ có ở tuổi trẻ 🍃 Chúng tôi đi qua yêu thương-tan vỡ-đau khổ-bình an ra sao 🍃 Yêu thương đúng nghĩa Tuổi trẻ đối thoại với tuổi trẻ. Cùng nhắm mắt và nhìn lại một quãng nhé, các bạn tôi ơi.

Nhắm Mắt Radio kì 4: Lương y Ngô Đức Vượng và minh triết của tình yêu

Health Coach Nam Phương thực hiện Khách mời: Lương y Ngô Đức Vượng - nhà nghiên cứu sinh vật học & năng lượng sinh học, đồng thời là tác giả của cuốn sách nổi tiếng "Minh triết trong ăn uống phương Đông". Thầy bắt đầu con đường hiện tại bằng cách chữa trị cho chính mình vượt qua căn bệnh ung thư sau...2 tuần. Trò chuyện cùng thầy, tôi luôn học hỏi được nhiều kiến thức mới lạ. Thầy khen các câu hỏi của tôi nhưng cũng nhắc: 'Mình chỉ nên tập trung vào một vài lĩnh vực thôi đã. Nội dung: Cách thầy tự chữa ung thư và giành chiến thắng sau 2 tuần Sức mạnh của tinh thần, ý chí để chiến thắng bệnh tật 3 nguyên nhân gây bệnh phổ quát Xác định mục đích cuộc sống quan trọng như thế nào Cầu nguyện trước bữa ăn Cây cầu nối giữa tôn giáo và khoa học Bệnh về thể xác & tinh thần Con đường đi tìm chân lý tâm linh rồi áp dụng nó vào đời sống Vai trò của tình yêu thương của người thầy thuốc Mọi câu hỏi dành cho Lương y xin gởi về cho Nam Phương để Phương giúp bạn liên lạc giải đáp.