My Items

I'm a title. ​Click here to edit me.

NHỮNG ĐIỀU TIẾC NUỐI KHI CÁI CHẾT CẬN KỀ

NHỮNG ĐIỀU TIẾC NUỐI KHI CÁI CHẾT CẬN KỀ

Suốt nhiều năm tháng làm việc trong ngành chăm sóc giảm nhẹ, phần lớn bệnh nhân của tôi là những người đã chết khi tha hương. Tôi đã chia sẻ cùng họ một khoảng thời gian rất đỗi đặc biệt: từ 3 tuần cho tới 3 tháng cuối cuộc đời. Con người ta trưởng thành lên rất nhiều khi đối diện với cái chết của chính mình. Tôi đã học được cách không bao giờ đánh giá thấp tiến trình ấy. Trải nghiệm của mỗi người đều đong đầy nhiều cung bậc cảm xúc, như mong đợi hay chối bỏ, sợ hãi hay tức giận, hối tiếc, rồi lại phủ nhận rồi cuối cùng là chấp nhận. Nhưng sau cùng, tất cả đều tìm thấy sự bình yên trước khi lìa đời, từng người trong số họ. Khi được hỏi về những điều họ tiếc nuối hoặc ước rằng có thể làm khác đi, những đáp án chung được lặp đi lặp lại. Dưới đây là 5 điều phổ biến nhất: 🌳 Tôi ước rằng mình đã đủ can đảm để sống với bản chất chân thật của mình, chứ không phải những mong đợi từ người khác Đây là niềm tiếc nuối phổ biến hơn tất thảy. Khi ta biết mình đã đi gần hết đường đời và nhìn lại, thật dễ dàng làm sao để nhận ra những ước mơ còn đang dang dở. Hầu hết mọi người còn chẳng thực hiện được một phần giấc mơ của họ, và phải chết khi biết rằng đó là kết quả từ những lựa chọn họ đã làm, hoặc chưa từng làm. Điều quan trọng là hãy cố gắng theo đuổi và trân quý ít nhất một vài giấc mơ của bạn trên chặng đường đời. Bởi một khi sức khoẻ mất đi, mọi thứ đã quá muộn. Sức khoẻ mang lại sự tự do mà rất ít người nhận thấy, cho tới khi nó không còn nữa. 🌳 Tôi ước rằng mình đã không đâm đầu vào công việc Mỗi bệnh nhân nam của tôi đều mang trong mình nỗi luyến tiếc này. Họ đã bỏ lỡ thời thơ ấu của những đứa con và sự đồng hành của người bạn đời. Một vài người phụ nữ cũng nói với tôi điều tương tự. Nhưng hầu hết bệnh nhân đều thuộc thế hệ trước, không nhiều người phụ nữ chịu áp lực là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông tôi từng chăm sóc đều chia sẻ sự hối hận vô cùng rằng họ đã dành phần lớn đời mình chỉ để làm việc như một cỗ máy. Bằng cách đơn giản hoá cuộc sống và đưa ra những lựa chọn trong tỉnh thức, bạn có thể không cần nhiều tiền đến vậy! Và bằng việc mở ra nhiều không gian hơn cho cuộc sống của mình, bạn sẽ đón nhận những cơ hội mới phù hợp hơn với lối sống mới của bạn. 🌳 Tôi ước rằng đã có dũng khí để bày tỏ cảm xúc của mình Rất nhiều người đã kìm nén cảm xúc của bản thân để dĩ hoà vi quý. Kết quả là, họ thu mình vào trong khuôn khổ của sự tồn tại tầm thường và chẳng bao giờ trở thành người mà họ thực sự có khả năng trở thành. Từ những đắng cay và phẫn uất, nhiều căn bệnh đã hình thành và lớn lên. Chúng ta không thể kiểm soát phản ứng của người khác. Dù cho ban đầu mọi người có thể phản ứng khi bạn trở nên thành thật, nhưng cuối cùng điều đó sẽ nâng những mối quan hệ lên một bậc hoàn toàn mới và lành mạnh hơn. Nếu không, bạn cũng sẽ loại bỏ được những mối quan hệ độc hại ra khỏi cuộc sống. Theo cách nào đi nữa, bạn vẫn dành chiến thắng. 🌳 Tôi ước rằng mình đã giữ liên lạc với bạn bè Ta thường lãng quên ý nghĩa của những người bạn cũ cho đến khi họ sắp lìa đời, và không còn nhiều cơ hội để kết nối với nhau thêm nữa. Nhiều người trong chúng ta bị cuốn vào cuộc sống của chính mình, để những tình bạn quý giá trôi tuột theo năm tháng. Có những niềm tiếc nuối khôn nguôi rằng ta đã không dành cho tình bạn đủ thời gian và công sức mà nó xứng đáng. Và ai cũng nhớ về những người bạn trong những phút cuối đời. Để tình bạn tụt dốc trong guồng quay của cuộc sống bận rộn đã phổ biến tới mức gần như hiển nhiên. Nhưng trước sự hiển hiện của cái chết, những khía cạnh vật chất đời thường sẽ lùi xa. Dĩ nhiên rồi, mọi người muốn sắp xếp những vấn đề tài chính của họ một cách ổn thoả. Nhưng tiền bạc hay địa vị cũng chẳng quan trọng nữa. Họ chỉ cố gắng thu xếp vì lợi ích của những người thân yêu mà thôi. Dù vậy, thật là khó để xoay xở những điều đó trong tình trạng ốm yếu và kiệt quệ. Trong những tuần cuối cùng, điều ở lại duy nhất là những mỗi quan hệ và tình yêu thương. 🌳 Tôi ước rằng mình đã cho phép bản thân sống một cuộc đời hạnh phúc hơn Nỗi luyến tiếc này phổ biến một cách đáng ngạc nhiên. Nhiều người đến cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ cứ mãi mắc kẹt trong những khuôn mẫu và thói quen cũ. Họ để cho cái gọi là sự thoải mái, thân thuộc nhấn chìm những làn sóng cảm xúc và đời sống thường ngày. Họ sợ thay đổi. Họ giả vờ với người khác và với chính bản thân rằng mình đã hài lòng. Trong sâu thẳm cõi lòng, họ vẫn khát khao tìm lại và tận hưởng những tiếng cười giòn hay sự ngốc nghếch hồn nhiên. Khi nằm trên giường bệnh, điều người khác nghĩ về ta đâu còn nghĩa lý gì. Sẽ thật tuyệt vời và đẹp đẽ biết bao nếu ta có thể buông bỏ lớp mặt nạ và mỉm cười lần nữa, thật lâu trước khi ta qua đời. Bạn ơi, cuộc sống là một sự lựa chọn. Và đó là cuộc đời CỦA BẠN. Hãy lựa chọn trong sự tỉnh thức, thông thái và trung thực. Hãy chọn HẠNH PHÚC. Bạn có muốn bắt đầu lắng nghe và đi theo tiếng gọi bên trong mình, tiếng gọi thôi thúc bạn sống một cuộc đời hạnh phúc, trọn vẹn và bình an? Mời bạn đồng hành cùng Phương trong Hành trình 21 Ngày Thân khoẻ - Tâm an, mình hy vọng sẽ cùng các bạn mở ra cánh cửa đó: https://www.coachnamphuong.com/hanh-trinh-than-khoe-tam-an Dịch từ bài viết: https://bronnieware.com/blog/regrets-of-the-dying/

Ánh Nắng Mặt Trời Ảnh Hưởng Tới Sức Khoẻ Tinh Thần Như Thế Nào?

Ánh Nắng Mặt Trời Ảnh Hưởng Tới Sức Khoẻ Tinh Thần Như Thế Nào?

Đây là một bài viết thật dài, với nhiều thuật ngữ phức tạp về sinh học, được chắt lọc từ những công trình nghiên cứu công phu, chỉ để gửi tới bạn một thông điệp: Ánh nắng mặt trời thực sự khiến chúng ta vui vẻ và khoẻ mạnh! Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta thấy những ngày mưa ảm đạm, hay mùa đông lạnh lẽo thật buồn. Cảm xúc đó được hình thành bởi sự thiếu vắng ánh nắng mặt trời đó. Vậy thì rốt cuộc, ánh nắng mặt trời ảnh hưởng như thế nào tới sức khỏe tinh thần? Cùng tìm hiểu những nghiên cứu dưới đây nhé: Những đúc rút ngắn gọn từ kết quả nghiên cứu: Ánh nắng mặt trời có tác động sâu sắc tới sức khỏe tinh thần. Trong tất cả 19 yếu tố môi trường, nhân tố duy nhất có liên quan tới sự gia tăng của phiền muộn chính là khoảng thời gian mặt trời chiếu sáng trong ngày (từ bình minh tới hoàng hôn) Ước tính có khoảng 20% người Mỹ bị ảnh hưởng bởi chứng Rối loạn Tâm lý theo mùa SAD (Seasonal Affective Disorder) khi mùa đông tới. Điểm khác biệt giữa SAD và trầm cảm, phiền muộn thông thường là những triệu chứng sẽ thuyên giảm hoàn toàn và mùa xuân và mùa hè Tâm trạng và sức khỏe tinh thần của chúng ta chịu tác động bởi ánh nắng mặt trời theo một số cơ chế nhất định: ảnh hưởng tới lượng vitamin D, hormone serotonin, endorphins, nồng độ oxit nitric và hoạt động của ti thể Theo tiến sĩ Mercola Ánh nắng mặt trời có tác động sâu sắc tới sức khỏe tinh thần của bạn – hơn bất cứ hiện tượng thời tiết nào khác. Đó là kết luận trong một nghiên cứu gần đây, về mối liên hệ giữa thời tiết và bệnh trầm cảm. Cuộc nghiên cứu có sự tham gia của 16.000 sinh viên trường đại học Bringham Young. Trong vòng 6 năm, những đánh giá về sức khỏe tinh thần của người tham dự được đối chiếu với dữ liệu thời tiết địa phương. 19 yếu tố môi trường bao gồm bức xạ mặt trời (lượng ánh sáng mặt trời chiếu tới Trái Đất), độ che phủ của mây, mưa, gió, áp suất khí quyển và ô nhiễm không khí đã được đặt lên bàn cân. Cuối cùng, yếu tố duy nhất thực sự quan trọng là khoảng thời gian từ bình minh tới hoàng hôn. Những yếu tố khác chẳng gây ra một tác động đáng kể nào tới những cảm xúc muộn phiền, miễn là chúng ta vẫn có đủ ánh nắng! Thú thực, kết quả này không làm tôi ngạc nhiên. Người ta ước tính rằng có tới 20% người Mỹ bị ảnh hưởng bởi chứng Rối loạn Tâm lý theo mùa – Seasonal Affective Disorder (SAD) khi mùa đông tới. Họ phải chịu đựng những cơn buồn chán, mệt mỏi, thậm chí trầm cảm (trong một số trường hợp nghiêm trọng hơn) suốt mùa đông u ám thiếu vắng mặt trời. Điểm giúp ta phân biệt giữa SAD và trầm cảm thông thường, là những triệu chứng của nó sẽ biến mất hoàn toàn trong những tháng Xuân – Hè. Ánh nắng mặt trời và vitamin D: Các nhà khoa học lưu ý rằng cần có nhiều nghiên cứu hơn để đánh giá các yếu tố liên quan như lượng vitamin D hấp thụ, lượng thời gian thực tế ở ngoài trời và phơi nắng. Rõ ràng, thiếu hụt vitamin D có liên quan chặt chẽ tới sự gia tăng nguy cơ trầm cảm. Ví dụ: người có nồng độ Vitamin D trong máu ở mức 20ng/mL có khả năng bị trầm cảm cao hơn tới 85% so với người có nồng độ 30ng/mL. Một số nghiên cứu cũng đã xác nhận rằng bổ sung vitamin D có thể hỗ trợ giảm các triệu chứng của bệnh trầm cảm. Theo một số liệu khác được công bố năm 2015, dựa trên nghiên cứu những người phụ nữ khoẻ mạnh trong độ tuổi 18 – 25 ở Tây Bắc Thái Bình Dương trong mùa Xuân, Thu và Đông; sự thiếu hụt vitamin D (nồng độ 30ng/mL hoặc nhỏ hơn) có thể là biểu hiện lâm sàng giúp dự đoán các triệu chứng trầm cảm. Mối liên hệ đó vẫn tồn tại cả khi các yếu tố khác được kiểm soát (mùa, chỉ số khối cơ thể, chủng tộc, chế độ ăn uống, tập thể dục và thời gian ở ngoài trời,…) Vào tuần thứ tư và cuối cùng của nghiên cứu, 46% phụ nữ không có đủ lượng vitamin D và trong suốt quá trình nghiên cứu, có đến 42% trong số họ có dấu hiệu trầm cảm nghiêm trọng về mặt lâm sàng, dựa trên Trung tâm Nghiên cứu Dịch tễ học. Những phát hiện này phù hợp với các tài liệu trước đây về Rối loạn Tâm lý theo mùa. Tuy nhiên tôi hơi nghi ngờ về việc uống bổ sung vitamin D để giải quyết vấn đề. Nồng độ vitamin D trong những nghiên cứu nói trên có tương quan tới SAD bởi chúng cho thấy khả năng tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Khi bạn thay thế sự thiếu hụt ánh nắng bằng những viên vitamin D tổng hợp, tôi e rằng chúng ta đã làm giảm đáng kể những lợi ích về mặt tinh thần rồi! Ngoài vitamin D ra, thì còn gì nữa? Ánh nắng mặt trời giúp cơ thể tổng hợp vitamin D – mệnh đề quen thuộc đó thực ra chỉ là một phần rất nhỏ trong bức tranh toàn cảnh. Bởi vì bức xạ tia cực tím B là phần duy nhất có thể quang hợp vitamin D trong da của bạn. Tiến sĩ Auguste Rollier, chuyên gia người Thụy Sĩ, người đã viết sách về phương pháp trị liệu bằng ánh sáng, nhấn mạnh rằng các thành phần khác nhau của quang phổ ánh sáng đều đóng góp những phần quan trọng trong lợi ích bạn nhận được từ ánh nắng mặt trời. Theo Tiến sĩ Alexander Wunsch, một bác sĩ người Đức và là một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về Quang Sinh Học, con người thích nghi với ánh sáng mặt trời như một tác nhân kích thích phức tạp, và khi bạn loại bỏ tác nhân kích thích đó (ánh sáng mặt trời), bạn sẽ gặp phải hàng loạt vấn đề. Ánh sáng mặt trời ảnh hưởng đến hoạt động của thần kinh giao cảm và phó giao cảm, cũng như điều chỉnh đồng hồ sinh học theo mùa. Cơ thể của chúng ta, thông qua mắt và qua da, phát hiện màu sắc của ánh sáng trong môi trường để điều chỉnh hệ thống nội tiết tố phù hợp với nhu cầu cụ thể trong từng thời điểm. Ánh nắng mặt trời ảnh hưởng đến tâm trạng của bạn như thế nào? Theo một bài báo được xuất bản trên tạp chí Dermato-Endocrinology, tế bào sắc tố trên da của chúng ta hấp thụ và tương tác với tia cực tím, tạo nên một số hiệu ứng tổng hợp và phức tạp. Ngoài ra, các tế bào sắc tố trong chuỗi chuyền điện tử ở ti thể phản ứng với tia hồng ngoại gần. Với sự kích thích vi tế này, ánh sáng mặt trời không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất của bạn bằng cách ngăn ngừa bệnh tật, nó còn tác động đến tâm trạng và sức khỏe tinh thần. Ví dụ: - Cơ thể của bạn sử dụng quang phổ ánh sáng hồng ngoại gần để tạo ra năng lượng ti thể và duy trì trạng thái cân bằng hệ thống. - Tia hồng ngoại gần cũng tạo nguồn gốc cho các tế bào trong võng mạc của bạn để sửa chữa và tái tạo, điều này giải thích tại sao ánh sáng đi-ốt phát quang (LED) - không có tia hồng ngoại - lại có hại cho mắt của bạn. Để tìm hiểu thêm về điều này, vui lòng xem cuộc phỏng vấn của tôi với Wunsch, "Ánh sáng LED có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn như thế nào." Chúng ta đã biết tia hồng ngoại gần đóng một vai trò quan trọng như vậy trong việc tái tạo năng lượng của cơ thể bạn. Vậy chẳng có gì ngạc nhiên khi không tiếp xúc đủ với ánh sáng mặt trời, bạn bắt đầu cảm thấy uể oải và mệt mỏi, và có thể bị trầm cảm. Ánh sáng mặt trời cũng điều chỉnh nhịp sinh học của bạn: Khi trời tối, lượng melatonin của bạn tăng lên, đó là lý do tại sao bạn có thể cảm thấy mệt mỏi khi mặt trời bắt đầu lặn Tia cực tím (UV) kích thích các tế bào biểu bì được gọi là tế bào sừng tạo ra beta-endorphin, có tác dụng cải thiện tâm trạng. Serotonin (một loại hormone hạnh phúc) được giải phóng khi phản ứng với ánh sáng mặt trời, giúp nâng cao tâm trạng và năng lượng của bạn. UVA tạo ra oxit nitric (NO) trong da của bạn. Nó kích thích đến 60% lượng máu của bạn chảy đến các mao mạch da. UVA là trợ thủ đắc lực giúp chúng ta tiêu diệt nhân tố nào gây nhiễm trùng máu, trong khi tia hồng ngoại giúp cho các tế bào của bạn được “sạc pin”. NO cũng bảo vệ trái tim của bạn bằng cách làm giãn mạch máu và giảm huyết áp, kích thích não bộ và hoạt động như một chất chống oxy hóa tự nhiên. Bằng cách giảm viêm, nó có tác động tích cực đến sức khỏe tinh thần của bạn, vì trầm cảm có liên quan chặt chẽ đến chứng viêm mãn tính thể nhẹ. Làm thế nào để vượt qua những mùa đông buồn bã? Trong điều kiện thiếu hụt ánh nắng mặt trời, chúng ta có thể tự cải thiện tâm trạng của mình trong mùa đông giá lạnh và tăm tối bằng cách: Tập thể dục: Hoạt động thể chất thường xuyên đã được chứng minh là hiệu quả hơn so với các loại thuốc chống trầm cảm. Trên thực tế, đó là một trong những chiến lược mạnh mẽ nhất hiện có để ngăn ngừa và điều trị chứng trầm cảm cũng như cải thiện tâm trạng của bạn. Tập thể dục thúc đẩy các hormone "hạnh phúc" trong não bộ của chúng ta. Các nhà nghiên cứu cũng đã phát hiện ra rằng tập thể dục cho phép cơ thể bạn loại bỏ kynurenine, một loại protein có hại liên quan đến chứng trầm cảm. Ngủ sớm và ngủ đủ: Mối liên hệ giữa trầm cảm và thiếu ngủ đã rất rõ ràng. Trong số khoảng 18 triệu người Mỹ bị trầm cảm, hơn một nửa trong số họ phải vật lộn với chứng mất ngủ. Dù người ta từ lâu cho rằng mất ngủ là một triệu chứng của bệnh trầm cảm, nhưng ngược lại chứng mất ngủ là một trong những nguyên nhân của căn bệnh đó. Trong một nghiên cứu, 87% bệnh nhân trầm cảm đã giải quyết được chứng mất ngủ của họ cũng đã cải thiện đáng kể chứng trầm cảm của họ, với các triệu chứng biến mất sau tám tuần. Nghiên cứu khác cũng cho thấy rằng liệu pháp giấc ngủ dẫn đến những cải thiện đáng kể ở những bệnh nhân trầm cảm. Mặc dù có những khác biệt riêng nhưng theo nguyên tắc chung, hãy cố gắng ngủ khoảng 8 tiếng mỗi đêm. Hãy thử nghiệm một công cụ nào đó (ứng dụng hay thiết bị) để theo dõi và đánh giá giấc ngủ của bạn, sau đó đưa ra những điều chỉnh phù hợp nhé. Hạn chế thực phẩm chế biến sẵn: Thực phẩm có tác động to lớn đến tâm trạng và khả năng chống chịu của cơ thể. Chế độ ăn bao gồm thực phẩm tươi và toàn phần sẽ là sự hỗ trợ tuyệt vời cho sức khoẻ tinh thần. Ngược lại, thực phẩm chế biến, với đường tinh luyện và hoá chất tổng hợp có tác động rất bất lợi đến chức năng não bộ. Hãy chăm sóc đường ruột: Đa số chúng ta không nhận ra rằng đường ruột thực sự là bộ não thứ hai , và có thể ảnh hưởng đáng kể đến tâm trí, tâm trạng và hành vi của bạn. Ruột của bạn thậm chí sản xuất hormone serotonin điều chỉnh tâm trạng nhiều hơn bộ não nữa đó! Bổ sung chất béo omega-3: Đây có thể là dưỡng chất quan trọng nhất cho chức năng não tối ưu, do đó làm giảm các triệu chứng trầm cảm. Một nghiên cứu năm 2009 đã chỉ ra rằng những người có nồng độ omega-3 trong máu thấp hơn có nhiều khả năng mắc các triệu chứng trầm cảm và có cái nhìn tiêu cực hơn về cuộc sống. Một số thực phẩm giàu omega 3: Cá hồi, cá thu, ngũ cốc và quả hạch, cải xoăn, cải xanh, súp lơ, đậu Hà Lan,… Hy vọng bài viết đã đem lại cho bạn một vài thông tin thú vị. Lần tới, khi đứng trong làn nắng ấm áp, chúng ta có thể cảm nhận cả một cơ chế kỳ diệu và tinh tế đang giúp chúng ta sạc đầy năng lượng cả về thể chất lẫn tinh thần. Thương chúc bạn những ngày tràn đầy ánh sáng và niềm vui. Nguồn tài liệu: https://articles.mercola.com/sites/articles/archive/2016/12/01/sunlight-depression.aspx

Tương Ớt Nhà Làm Thơm Ngon

Tương Ớt Nhà Làm Thơm Ngon

Bạn đang ngần ngại sử dụng các loại tương ớt công nghiệp chứa nhiều hóa chất bảo quản, chất tạo màu, mùi,.. Đừng lo nhé, dưới đây là một công thức tương ớt siêu ngon và dễ làm. Bạn hãy chuẩn bị nguyên liệu và sẵn sàng thực hiện cùng mình nha. Nguyên liệu: - Ớt sừng đỏ: 500gr bỏ sạch hạt - Ớt chỉ thiên cay đỏ: 4 quả để nguyên (tùy bạn thích cay nhiều hay ít thì tăng giảm nhé!) - 4 quả cà chua - 3 muỗng canh giấm táo (50ml) - 2 thìa cafe muối (20g) - 1 thìa cafe đường - 5 muỗng canh bột bắp hoặc bột năng - 1 củ tỏi bóc vỏ Theo hầu hết các công thức bạn tìm thấy trên mạng thường sử dụng khá nhiều đường, các công thức giao động từ 50 - 150gr đường. Ở đây mình chỉ sử dụng một lượng đường nhỏ để cân bằng vị của của tương ớt và tránh sử dụng quá nhiều đường. Cách làm tương ớt ngon: Bước 1: Sơ chế nguyên liệu - Thải mỏng tỏi - Ngâm ớt sừng, ớt chỉ thiên với nước muối pha loãng tầm 15 phút sau đó vớt ra để ráo. - Cà chua sau khi rửa thì dùng dao khứa nhẹ hình chữ thập lên xung quanh, trần qua với nước sôi hoặc hấp để dễ dàng lột vỏ. Sau đó bổ cắt hình múi cau. - Chai hoặc hủ thủy tinh rửa sạch và trần nước sôi diệt khuẩn rồi để cho khô thoáng. Bước 2: Chế biến - Cho ớt sừng, ớt chỉ thiên (tùy bạn muốn cay nhiều hay ít thì tăng giảm số lượng), cà chua đã sơ chế vào nồi đổ sấp nước đặt lên bếp đun sôi khoảng 2 phút rồi vớt ra để ráo. - Cho tất cả nguyên liệu trên cùng tỏi vào máy say sinh tố xay nhuyễn mịn. - Đổ hỗn hợp qua rây lọc để lọc lại cá mảnh vụn của ớt giúp hỗn hợp được sánh mịn. Bước 3: Hoàn Thành. - Cho hỗn hợp vào chảo hoặc nồi đun với lửa nhỏ, nêm đường, muối, giấm ăn. - Hòa bột bắp, hoặc bột năng với 1/4 chén nước lọc cho tan, sau đó vừa đổ vừa khuấy vào nồi tương ớt. - Khuấy đều tay cho đến thi thấy hỗn hợp sánh mịn lại là tương ớt đã nấu xong. - Tắt bếp và để nguội, sau đó cho vào hủ lọ thủy tinh để dùng dần. Thành phẩm tương ớt: Tương ớt sau khi hoàn thành có màu đỏ đẹp tự nhiên, sánh mịn, dùng để chấm với các món chiên, nướng, ăn bún nước, hủ tiếu, mì,.. có vị chua cay giúp kích thích vị giác khiến bạn ăn ngon miệng hơn. Hãy chia sẻ thành quả của bạn với mọi người nhé! ^^

Mối tình đầu & bài học trở về thương lấy chính mình

Mối tình đầu & bài học trở về thương lấy chính mình

Bạn có thể nghe 1 phần của bài viết này cùng với các chia sẻ khác về hành trình Hiểu & Thương mình trong podcast cùng tên. Hầu hết mọi người đều soi gương mỗi ngày để đảm bảo trông sao cho vệ sinh, sạch sẽ và xinh đẹp. Thậm chí, nếu vào nhà vệ sinh nữ của 1 nhà hàng, khách sạn, rạp chiếu phim…thường sẽ bị kẹt giao thông do một loạt các chị em đang vén tóc tô son. Nếu không có gương thì camera điện thoại cũng thường được tận dụng. Một lần nữa, chuyện này chẳng có gì sai cả. Đảm bảo bề ngoài chỉn chu, lịch sự và xinh xắn cũng là thể hiện sự chuyên nghiệp hay thậm chí là đóng góp cái đẹp cho đời. Chỉ sai nếu như có nỗi khổ đi kèm, mà mình lại không nhận ra mình khổ vì cứ nghĩ mình đang “yêu bản thân”, “chăm sóc bản thân” cơ. Có nhiều dạng nỗi khổ, nhưng hôm nay mình kể về một loại nỗi sợ phổ biến đang núp bóng nhu cầu làm đẹp: 🌳 NỖI SỢ KHÔNG ĐƯỢC CÔNG NHẬN GIÁ TRỊ Mình nhớ thời gian điệu đà nhất cuộc đời mình là lúc mình lần đầu “biết yêu”. Trong khi những bạn bè dễ thương khác đã có vài mối tình vắt vai từ thời phổ thông hoặc đại học, thì mình vẫn ế trong tư thế ngẩng cao đầu. Sống độc thân thì không có nhu cầu chau chuốt, tính cách đơn giản nên thậm chí mình chẳng mấy khi soi gương (ngoại trừ nghi có dính hành trên răng). Ngoại hình thì béo mũm, bụng vài nấc, mắt thì từng cận nặng nên chắc là cũng khó nhận ra các trai đẹp chung quanh. Thế rồi vào năm cuối đại học, mình chăm tập tành thể dục nên cũng dần dần cải thiện vóc dáng. Mắt thì mổ cận xong thoát vai “cô gái xấu xí” chuyển sang vai “cô gái bình thường”. Thế là bắt đầu lọt vào mắt ai đấy. Chẳng hiểu thế nào mà “ai đấy” ở đây là CEO của một công ty có hàng trăm nhân viên, nổi tiếng, mạng xã hội luôn rôm rả, đẹp trai, xài đồ hiệu…túm lại là đúng chuẩn soái ca màn ảnh Hàn Quốc. Lần đầu tiên, mình như được khẳng định rằng mình cũng có giá trị, có sức hút. Rằng mình có lẽ sẽ thoát cảnh cô đơn, không ai quan tâm chăm sóc đặc biệt. Tuy nhiên niềm vui từ việc này nhanh chóng chuyển thành bất an: Mình thấy khoảng chênh lệch lớn giữa hai chúng mình về mọi mặt, bao gồm độ tuổi, tài chính, ngoại hình, uy tín và kinh nghiệm. Đột nhiên mình biết thế nào là tự ti, bất an. Mình tìm cách cải thiện sự chênh lệch dễ thấy nhất là về ngoại hình. Ở cùng phòng trọ lúc đó lại có cô bạn điệu đà, đam mê chăm sóc sắc đẹp. Bạn rất vui được giúp mình tô son kẻ mắt, chuẩn bị phục trang mỗi lần đi gặp anh. Đứng trước gương nhìn vào mình và tìm cách chỉnh sửa các chi tiết nhỏ, mình chỉ thấy hồi hộp lấn át mọi thứ. Ở 1 khoảng thời gian ngắn nào đó, mình cũng phải trang điểm nếu chỉ là đi ra đầu ngõ mua miếng đậu khuôn. Đâu đó trong mình không hiểu được lý do vì sao người đó “chọn mình”. Có lúc cùng đi vào 1 Lounge xa xỉ với anh, mình thấy hơi run khi thấy các cô gái long lanh khác đang tụ tập và chăm chú nhìn anh. Thấy mình ngồi cùng anh mà mắt lo lắng nhìn về phía các cô gái khác, anh nói: “Mấy đứa đằng kia chắc chỉ mới 18-20 tuổi là cùng” “Trông họ lớn thế mà?” “Do trang điểm, cố làm mình già dặn sành sỏi thôi, nó còn nhỏ hơn em!” Và thậm chí với vẻ chê trách, anh nói: “Mấy đứa như vậy thường là dạng đua đòi, không có nhiều hiểu biết”. Mình không biết lúc đấy có phải anh nói thế để giúp mình bớt lo lắng ngoại hình hay không, nhưng dần dần mình nhận ra căn cứ của sự tự ti trong mình là nỗi sợ đánh mất tình yêu và cả nỗi sợ sâu thẳm về mất đi giá trị bản thân. Lúc đó, mình đã không nhìn thấy rõ cái logic kỳ cục lúc đó của mình: Có người yêu “xịn” = Hẳn là mình phải có giá trị (?) Mất người yêu “xịn” = Mình không có giá trị (?) Dần dần qua nhiều năm, mình càng ngày càng thấm thía rằng: Khi mình gắn giá trị bản thân với người yêu hay các mối quan hệ mình có, mình sẽ luôn sống trong sự chi phối của nỗi sợ. Khi mình định nghĩa mình với những thành tựu đạt được, mình sẽ chỉ nối dài cái tôi và sống trong áp lực duy trì thành tựu. Thậm chí, khi mình định danh mình với những “từ khoá” mà người khác nói về mình, mình đang giới hạn sự tự do phát triển của bản thân trong 1 cái khuôn chật hẹp. 🌳 NGUYÊN NHÂN TỪ ĐÂU? Có thể có nhiều nguyên nhân mà bản thân mình cũng không ý thức hết. Nếu bạn nào biết thì comment cho mình hiểu thêm nhé. Trong hành trình học cách thương mình như mình là, mình nhận ra rằng cũng có những đóng góp của nguyên nhân văn hoá-xã hội như là: - Ảnh hưởng của văn hoá đại chúng (phim ảnh, tạp chí…): Có thời kỳ thì đẹp = đầy đặn phúc hậu, có thời kỳ thì đẹp = mình hạc sương mai. Ảnh hưởng của nền văn hoá, mang tính địa lý: phương Tây thì da rám nắng = đẹp, phương Đông thì da trắng hồng = đẹp Ảnh hưởng của các trào lưu nhất thời được đẩy lên, có thể khởi xướng bởi các minh tinh, người nổi tiếng, KOLs và các nhãn hàng làm đẹp mà họ đại diện & quảng cáo Ảnh hưởng bao trùm của quan niệm: Phụ nữ = Phái đẹp —> Đã là phụ nữ thì phải có nhiệm vụ làm đẹp mỗi ngày. Còn nguyên nhân ở sâu bên trong ư? Đơn thuần là bản thân mình chưa vững chãi, chưa biết cách quan sát mình. Không quan sát được thì không hiểu được những gì đang thực sự diễn ra, chỉ cố công cố sức chạy đuổi theo những tiêu chuẩn bên ngoài. 🌱 Một điều tích cực ở thời đại toàn cầu hoá & tràn ngập thông tin: chúng ta sẽ nhìn thấy được các nét đẹp đa dạng hơn, khác biệt hơn so với cái khuôn truyền thống. 🌱 Một điều tích cực ở thời đại ai cũng có thể tự xây dựng nhân hiệu trên MXH: chúng ta sẽ có những hình mẫu đa dạng hơn của “cái đẹp”, với những thông điệp vượt thoát khuôn mẫu truyền thống. 🌱Một điều tích cực của các kênh học tập online: chúng ta có thể lọc ra các kênh giáo dục tâm lý-nhận thức sâu sắc & giúp mình hiểu rõ hơn bản chất vấn đề. 🌳 MỘT CÁCH SOI GƯƠNG MỚI Sau một hành trình dài, mình không còn bất an quá nhiều vì giá trị của bản thân. Vì mình nhận ra: Giá trị của bản thân mình không nằm ở việc mình làm, định danh của mình, thành tích của mình, MQH của mình, thậm chí “căn bệnh ung thư của mình”…vì chẳng có gì là “của mình” thực sự cả. Nó nằm ở bên ngoài, và nó sẽ thay đổi liên tục không lường trước được. Giá trị của bản thân mình đâu đó nằm ở “bên trong”. Không phải là “bên trong” theo nghĩa bên trong lớp da thịt, bên trong bộ não (dù 1 phần là sẽ nằm trong thân & trong não thật). Tạm gọi là “giá trị nội tại” (intrinsic values), không thể bị mất đi, chẳng qua là trước đó bị lãng quên do những lớp mây mù của nỗi lo sợ, của những tham cầu che khuất mất. Mình phải học cách “vén mây trong lòng”, cho phép những mây mù cảm xúc/suy nghĩ trôi đi để thấy lòng mình sau đó có nhiều giá trị đẹp không thể đánh mất. Tổn thương và sai lầm cũng có giá trị của nó. Khi nhìn lại, mình sẽ thấy dù là một chuyện tình tan vỡ hay một thất bại trong công việc cũng đều là một bài học cho bản thân. Bài học về việc đã không nhìn rõ bản chất của bản thân, đã đánh giá bản thân quá cao, quá thấp hoặc đơn thuần là không đúng bộ khung của giá trị nội tại. Mỗi ngày bên cạnh soi gương cho vẻ đẹp bên ngoài, mình cần soi gương cho nét đẹp bên trong. Tin vui là: nếu bên trong đẹp lên thì bên ngoài cũng đẹp lên tương ứng. Tâm sinh tướng mà! Khi mình đưa được chánh niệm (mindfulness) vào trong các cuộc nói chuyện: mình quan sát những gì đang diễn ra ngay lúc mình nói và người khác nói, mình sẽ thấy được cả những ngầm ẩn đang diễn ra giữa hai bên. Khi mình nghe chuyện của người kia, sẽ luôn thấy mình trong đó ít nhiều. Lúc đó, mình thấy cách tư duy của người kia có thể khác mình khi nghĩ về vấn đề, nhưng mình cũng tự soi được mình qua câu chuyện và thấy ra cái giống nhau nhiều hơn. Thấy được sự sợ hãi của người kia cũng cùng bản chất với sợ hãi trong mình, thế là bớt đánh giá nhau. 🌳 THỰC TẬP SOI GƯƠNG NHƯ THẾ NÀO? Có nhiều cách khác nhau để soi và bạn có thể tham khảo các thực hành của Phương, tự thử nghiệm và tự điều chỉnh cho mình. 🌱Nếu nhờ đến người khác: Tìm ra tầm 3-7 người thấu hiểu mình, mình cảm thấy thoải mái với họ, họ cũng quan tâm đến mình và hay tiếp xúc với mình để xin góp ý. Nhưng chủ yếu là phải tự soi gương mỗi ngày. 🌱 Đầu mỗi ngày: Nhìn mình trong gương và gửi những thông điệp tích cực nhất đến sâu trong tâm hồn. Nếu không biết cách làm có thể tham khảo Bài tập Soi gương 7-7-7 hiện nay của mình: Bước 1:Nhìn sâu vào mắt mình trong gương. Dành 1p để cảm nhận tâm hồn ẩn sâu trong đôi mắt, chứ không phải để soi đẹp-xấu về dung nhan. Bước 2: Bắt đầu với việc gọi tên chính mình và nói ra những câu khẳng định. Cứ mỗi một mẫu câu sau, tự điền 7 điều về bản thân và nói rõ thành lời: [Tên],Tôi tự hào vì bạn đã…[suy nghĩ, lời nói, hành động] x7 [Tên], Tôi tha thứ cho bạn vì bạn đã…[suy nghĩ, lời nói, hành động] x7 [Tên], Tôi cam kết với bạn rằng.…[suy nghĩ, lời nói, hành động] x7 Ví dụ của mình: Nam Phương, tôi tự hào vì bạn đã luôn cố gắng làm người tốt. Nam Phương, tôi tự hào vì bạn đã dành rất nhiều thời gian lắng nghe người khác Nam Phương, tôi tự hào vì bạn đã luôn tích cực học hỏi. Nam Phương, tôi tự hào vì bạn đã hào phóng với mọi người chung quanh. Nam Phương, tôi tự hào vì bạn đã giữ được kỷ luật thiền tập-yoga khi bạn đang đi công tác. Nam Phương, tôi tự hào vì bạn đang buông bỏ cái tôi nhiều hơn mỗi ngày. Nam Phương, tôi tự hào vì bạn đã luôn chân thật với chính mình và thừa nhận những sai lầm ngu ngốc nhất. Nam Phương, tôi tha thứ cho bạn vì bạn đã không giữ được 1 lời hứa với thầy mình và tự làm mình đau khổ. Nam Phương, tôi tha thứ cho bạn vì bạn đã nói nhiều lời hỗn hào với bố mẹ ngày trước. Nam Phương, tôi tha thứ cho bạn vì bạn đã không dành đủ thời gian và sự chú ý cho bố trước khi ông mất. Nam Phương, tôi tha thứ cho bạn vì bạn đã không hiện diện đủ nhiều với những người yêu thương bạn nhất. Nam Phương, tôi tha thứ cho bạn vì bạn đã tránh né những khổ đau bên trong mình và chỉ cho mình những biện pháp tạm thay thế. Nam Phương, tôi tha thứ cho bạn vì bạn đã đặt việc đúng/sai lên trên những mối quan hệ quan trọng. Nam Phương, tôi tha thứ cho bạn vì bạn đã để bản thân gồng gánh quá mức và tự làm mình căng thẳng. Nam Phương, tôi cam kết với bạn rằng tôi sẽ để cho bạn nghỉ ngơi mỗi khi bạn mệt. Nam Phương, tôi cam kết với bạn rằng tôi sẽ cho bạn những cơ hội học tập, phát triển tốt nhất. Nam Phương, tôi cam kết với bạn rằng tôi sẽ luôn nuôi dưỡng cơ thể bạn với những thực phẩm sạch và dinh dưỡng nhất. Nam Phương, tôi cam kết với bạn rằng tôi sẽ hiện diện cùng bạn nhiều nhất có thể để lắng nghe những nhu cầu thực sự bạn cần. Nam Phương, tôi cam kết với bạn rằng tôi sẽ nhẹ nhàng với bạn hơn để bạn có sự thả lỏng, thoải mái nhất khi hiện diện cùng người khác. Nam Phương, tôi cam kết với bạn rằng tôi sẽ luôn để bạn được là chính bạn dưới những áp lực. Nam Phương, tôi cam kết với bạn rằng tôi cho phép bạn mắc lỗi vì chúng ta luôn có thể làm lại. Bạn hãy thử làm ngày mai, với câu của chính bạn nhé! 🌱 Cuối mỗi ngày: Kiểm kê lại ngày hôm đó mình đã sống ra sao, đã nói câu gì và có suy nghĩ gì…Thân-khẩu-ý của mình đã có sự thống nhất hay chưa? Hay mình đang bị trật trìa ở khúc nào đó do sức ép phải làm vừa lòng người khác, phải cư xử “cho đẹp lòng nhau”? Mình đã dành đúng mức thời gian, năng lượng cho những cam kết quan trọng như rèn luyện phẩm giá, kỷ luật, học hỏi liên tục chưa? Thời khoá biểu của mình có phản ánh đúng những nhu cầu thực của mình chưa? Chỉ cần dành 10-20p kiểm kê lại, ghi nhận khách quan là được, chứ không cần “chấm điểm”. 🌳KẾT THÚC MỘT MỐI TÌNH, MỞ ĐẦU CHO HÀNH TRÌNH MỚI Bạn hỏi kết thúc của cuộc tình với "soái ca" đã kể trên? Đó là năm mình 22 tuổi, và không hề biết yêu thương bản thân có nghĩa là thế nào. Đó là một kết thúc trong sự ấm ức (của mình) và sự trách móc (của anh). Sau vài tháng ngắn ngủi, mình không chịu được việc mình chỉ xếp hạng trong top 10 những việc ưu tiên của anh, sau công ty, sau 1 vài mối quan hệ khác và sau cả việc sửa xe ô tô. Nhưng về bản chất sâu xa, là do mình không chịu được những áp lực mà bản thân tự áp đặt lên mình. Không chịu được việc mình đánh mất mình, không cảm thấy được là mình khi ở cạnh anh. Còn anh, ngày mình gặp anh là lúc anh còn kẹt trong những định danh của một người đàn ông hoàn hảo không tỳ vết, một người sếp vững chãi giúp nhân viên “thoát nghèo bậc cao”, một người nổi tiếng…nên việc đảm bảo giữ được cái định danh ấy khiến anh không bao giờ hết bận rộn. Tuy nhiên, mình vẫn trân quý những bài học mà người yêu đầu tiên đã để lại cho mình. Biết rằng kết thúc của mối tình này là mở đầu cho một mối tình quan trọng bậc nhất: Mối tình với chính bản thân mình. Từ đó, mình học cách: Hiểu bản chất của những thèm thuồng và đáp ứng cho mình bằng những thức ăn vật chất lẫn tinh thần Cho mình nhấn nút Tạm dừng khi mệt mỏi Sống một mình một cách tự lập và vui vẻ ắng nghe & tôn trọng cảm xúc của chính mình trước khi bắt đầu cố gắng lắng nghe & hiểu người khác. Dần dần, thực tế phản ánh chiều sâu nội tâm mà mình đạt đến: Càng thương mình, mình càng thu hút được những người bạn yêu quý mình vì con người thực của mình. Thậm chí hơn thế: họ nhìn thấy cả những tiềm năng đẹp đẽ của con người mà mình có thể trở thành. Và một vài người bạn đã trở thành "những tình bạn đặc biệt": Khi là người yêu, khi là người hướng dẫn, khi lại là anh-em, chị-em...Để khi hết vai trò "người yêu" rồi, vẫn là bạn và vẫn cùng nâng dậy tâm hồn nhau mỗi khi gian khó. Khi tình yêu có nền tảng tình bạn, chúng mình sẽ không bị vướng vào những ảo tưởng của chủ nghĩa lãng mạn và vào những câu chuyện ảo tưởng mà mình tự thêu dệt trong đầu về người kia. (Và nhớ nhé: nữ chính trong các câu chuyện lãng mạn thường rất khổ và bị động!). Người bạn cùng phòng của mình năm xưa thì cũng như bao cô gái khác, cũng phải trải qua cả một hành trình dài để vượt qua nỗi sợ không được công nhận giá trị kia. Mình nhớ bạn đã khóc rất nhiều khi chăm sóc da mãi mà vẫn dị ứng nên nổi mụn quá nhiều. Giữa những cuộc hẹn hò, bạn cảm thấy bất lực vì ngoại hình không bao giờ ưng ý. Mấy năm sau đó, bạn thi thoảng nhắn hỏi thăm mình từ Đức, và cho biết bản thân đã có cuộc hành trình mới ý nghĩa hơn. Bạn đi vào chiều sâu nội tại hơn và đã thực sự chăm sóc mình. 🌳 BẠN THẤY GÌ TRONG BỨC TRANH LÒNG MÌNH? Có một đoạn vấn đáp của một thiền sư nổi tiếng: Học trò hỏi: Thưa thầy, làm thế nào để trả lời được câu hỏi “Tôi là ai?” Thiền sư: lấy một tờ giấy và gấp thành 1 con chim, sau đó giơ lên cao và hỏi : “Các con thấy bức tranh trước mắt có gì không?” Học trò: “Thưa thầy, con thấy bức tranh có con chim” Thiền sư: “Còn ta thì thấy một con chim, và đằng sau nó là cả một bầu trời”. Mục đích của thực tập Soi gương là như vậy. Đã là “thực tập” thì cần làm thường xuyên, liên tục để thoát khỏi cái nhìn hạn hẹp của người học trò. Chúng ta cần nhiều thời gian để chuyển dịch dần từ sợ hãi sang tình yêu. Từ kháng cự, tránh né sang đón nhận, ôm ấp lấy mọi điều đang trôi qua thân-tâm mình. Và cần rất nhiều kiên nhẫn, yêu thương với chính mình để phát triển đến một ý thức vượt ra khỏi con chim bay ngang trước mắt mà nhìn thấy bầu trời bao la. Chúc các bạn mỗi ngày không quên vén mây để thấy lòng mình thênh thang, rạng rỡ! —————————————————— 🌱 Chuỗi livestream Đọc thông điệp cảm hứng + Thiền thư giãn tháng 04/2021: “Vén mây trong lòng”: 20:30-21:00 hàng tối, từ 02.04.2021 Chỉ dành riêng trong nhóm Chầm Chậm Mà Sống: https://www.facebook.com/groups/chamchammasong/ 🌱Đăng ký thử nghiệm dịch vụ coaching với Health Coach Nam Phương: https://forms.gle/WjcUUCoZCbg2bhtf8 🌱Mọi thắc mắc về dịch vụ và xếp lịch thử nghiệm, xin liên hệ Zalo: 0972.126.553 (Hiếu - Team Nam Phương, Vegan Nutritionist)

Huyền thoại của việc tìm ra mục đích sống

Huyền thoại của việc tìm ra mục đích sống

Chào những người bạn rực rỡ của tôi, Qua thời gian, đây là bài blog nổi tiếng nhất của tôi. Mỗi khi tôi đọc lại, bài viết đều nối kết tôi với mục đích thực sự của mình. Có rất nhiều lời khuyên ngoài kia về việc làm cách nào để tìm ra mục đích sống của bạn, nhưng phần lớn chúng tạo ra căng thẳng và, theo tôi thì, hoàn toàn bỏ lỡ mục đích thực sự. Đó là lý do tại sao tôi muốn chia sẻ với bạn hôm nay. Hãy thở phào nhẹ nhõm bởi chuyện này dễ hơn bạn tưởng. Gần đây, tôi đang đối xử nhẹ nhàng hơn cho bản thân mình. Tử tế hơn. Chậm rãi hơn. Vì sao? Bởi vì nó mang đến cảm giác tuyệt vời làm sao, nhưng cũng bởi vì tôi thường cảm thấy lo lắng về những áp lực liên tục đến khi tự giúp chính mình. Có thể bạn cũng cảm thấy điều tương tự. Mỗi ngày chúng ta nhận các thông điệp kêu gọi chúng ta ăn uống tốt hơn, tập thể dục nhiều hơn, giảm cân đi, có năng suất hơn, vân vân và vân vân và..., bạn chắc đã thấy bức tranh rất rõ rồi đấy. Và đừng hiểu nhầm ý tôi - có rất nhiều giá trị khi bạn nỗ lực trong các lĩnh vực mà BẠN muốn phát triển. Tôi sẽ luôn luôn hỗ trợ bạn trong những nỗ lực đó và chia sẻ các chiến lược giúp tôi thành công, nhưng đó không phải là chuyện hôm nay tôi sẽ bàn đến. Đây không phải là bài blog về các chiến lược. Nó sẽ là về một câu hỏi lớn hơn thường dẫn đến khủng hoảng tinh thần đến tột cùng: Làm cách nào tìm ra mục đích sống. Chỉ nghĩ về việc tìm ra mục đích sống là đã có thể khiến nhiều người toát cả mồ hôi. Chúng ta tự bó chặt mình với nhiều nút thắt nội tâm khi tìm kiếm câu trả lời cho các câu hỏi như: tiếng gọi cao cả của tôi là gì? Làm sao tôi có thể dừng guồng quay hiện tại của mình và bắt tay làm một cái gì đó? Và thậm chí thẳng thắn hơn là: Tôi phải làm chuyện quái gì với đời mình đây? Tôi cũng đã vật lộn với chuyện này y như vậy, cho đến khi tôi tìm ra mục đích sống của mình với hành trình phim tài liệu “Ung thư điên khùng & Quyến rũ ( "Crazy Sexy Cancer") , sau đó là các hành trình Điên khùng & Quyến rũ với mọi thứ khác nữa. Đầu tiên tôi cảm thấy mạnh mẽ và tự hào. Tôi thấy cái tôi của mình được ve vuốt. Cuối cùng tôi đã chạm đến một cái đích rất tâm linh. Thế là suốt phần đời còn lại tôi sẽ không phải bận tâm về cái câu hỏi lằng nhằng mà như thiêu đốt "mục đích sống của tôi là gì?" nữa. Tôi đã từng nói với mình rằng, "thì, đó đúng một điều tốt đến từ việc bị ung thư,..." Mọi thứ dường như rất rõ ràng: mục đích sống của tôi là giúp mọi người khỏe mạnh hơn, hướng dẫn phòng ngừa và nâng cao ý thức về phúc lợi động vật. Cực kì tốt. Sẽ được đền đáp xứng đáng. Tôi có thể đánh dấu hoàn thành nhiệm vụ cao đẹp trong danh sách việc cần làm và...tiếp tục sống thôi. Nhưng vấn đề lớn nhất là: khi mà mục đích sống của chúng ta ở bên ngoài, chúng ta có thể không bao giờ tìm ra nó. Nếu chúng ta buộc mục đích hay ý nghĩa sống của mình vào công việc, mục tiêu hay một hoạt động, chúng ta gần như đang chuẩn bị sẵn cho mình sự kém thoải mái và thậm chí là thất bại ngay sau đó. 🌳 Đi tìm mục đích sống Mục đích sống của bạn không phải là những gì bạn làm. Đó, tôi đã nói rồi. Mục đích sống của bạn thực ra khá đơn giản, đó là để tỉnh thức. Để khám phá và nuôi dưỡng cho con người thật của bạn, để hiểu và yêu bản thân ở mức độ sâu sắc nhất và để hướng mình về nhà khi lầm đường lạc lối. Khi bạn càng làm như vậy, bạn càng tỉnh thức và hiện diện,rồi từ đó lại càng tạo ra nhiều sự hoà hợp trong cuộc sống của bạn. Một số thứ khác như là đam mê bỏng cháy, nhiệm vụ đầy cảm hứng, công việc, sở thích được lấp đầy bởi tình yêu và năng lượng,... Những thứ này có sức mạnh và rất giá trị, nhưng chúng không phải mục đích sống của bạn. Mục đích của bạn lớn hơn, lớn hơn thế rất nhiều. Sự thấu hiểu sâu hơn về mục đích sống của mình được tôi cảm nhận trong tận cùng xương tủy. Nó khuếch tán cơn đau của sự chia tách mà tôi trải nghiệm khi công việc không được đánh giá cao hay khi những nỗ lực của tôi bị bỏ qua hoặc bị chỉ trích. Đôi khi mọi người trân trọng việc làm của bạn, đôi khi họ không. Đôi khi bạn nhận được hợp đồng, đôi khi bạn không. Bạn sẽ được mời dự tiệc ngoài trời, rồi bạn sẽ bị làm lơ. Bạn sẽ được cảm ơn rồi bạn lại bị xem là lẽ thường. Bạn sẽ cho đi và sẽ không được nhận lại. Bạn sẽ "được yêu thích" rồi sau đó lại sẽ bị "hủy kết bạn". Đó là cuộc sống. Nhưng thế thì sao nào? Vì mấy điều này mà bạn thấy mình không có mục đích hay ý nghĩa gì sao? Tuyệt đối không, tích cực mà nói là không. Bạn có thấy cách bạn gán giá trị của mình vào cái vòng quay lên xuống này sẽ chỉ làm bạn cảm thấy cạn kiệt, trầm cảm hay thậm chí căm phẫn không? Hãy neo mục đích sống của bạn vào bên trong mình, bạn yêu ơi. Nếu không, bạn sẽ thấy mình bị trôi dạt giữa đại dương ngoài kia hết lần này đến lần khác. 🌳 Nếu mục đích sống của bạn rất khác so với những gì bạn được dạy là phải tin tưởng thì sao? 🌱 Nếu mục đích sống của bạn là để xây dựng một mối quan hệ bất diệt với chính mình thì sao? là để được yêu con người quý giá của mình một cách sâu sắc thì sao? Điều này không phải là đang xem mình như trung tâm hay ích kỷ, nó là việc mở rộng bản thân mình. Kết nối lẫn nhau. Tỉnh thức. 🌱 Nếu mục đích của bạn là để tha thứ cho bản thân và những người khác thì sao? Và bằng cách làm như thế, để cho phép những làn sóng ấm áp của lòng trắc ẩn tưới tẩm cả hành tinh này (bao gồm chính bạn). 🌱 Nếu mục đích sống của bạn là để chữa lành tất cả những tổn thương tự mang đến một cách nhẹ nhàng thì sao? Và bằng cách làm như vậy, bạn trở thành một người cố vấn và là một hình mẫu cho những người khác noi theo. 🌱 Nếu như mục đích sống của bạn là để giải phóng mình khỏi những nỗi hổ thẹn và cảm giác bản thân không có giá trị thì sao? Thử đoán xem những gì bạn sẽ tìm ra đằng sau những cảm nhận đó? Đó là dám cho mình tổn thương - cũng là nơi cư trú của lòng dũng cảm và sức mạnh thực sự của bạn. 🌱 Liệu chúng ta có nên nói về sự hoàn hảo? Có chứ, tôi nghĩ là chúng ta phải nói. Nếu như mục đích sống của bạn là để dạy cho chính bản thân rằng sẽ không có gì là hoàn hảo và việc không bao giờ ngừng theo đuổi điều này của bạn đang phá hủy cuộc sống và các mối quan hệ của bạn? Hãy để nó là như vậy. 🌱 Nếu mục đích sống của bạn là để nói chuyện một cách tử tế với bản thân để nâng dậy năng lượng của bạn và thế giới xung quanh bạn thì sao? 🌱 Nếu mục đích của bạn là để phát triển một niềm tin bất diệt vào chính bạn thì sao? Để ghi nhớ tính thiêng liêng trong bạn và đối đãi với bản thân tương ứng với điều đó? Niềm tin bạn càng sâu, bạn càng kết nối mạnh hơn với những sức mạnh cao cả hơn. 🌱 Nếu mục đích sống của bạn là để chăm sóc bản thân không tì vết để rồi bạn có được năng lượng và niềm vui đi phục vụ cho người khác thì sao? 🌱 Nếu mục đích sống của bạn là để ngồi yên và lắng nghe tiếng lòng thông thái bên trong mình thì sao? Chúng ta đều có một sự lựa chọn về việc có nên gắn liền với những vòng xoáy điên loạn xung quanh đầu, hay trong tim và cả vũ trụ hay không. Hãy cứ mở lòng để nghe ra sự chỉ dẫn bên trong mình và chọn một cách khác khi cần. 🌳 Và cuối cùng là… 🌱Nếu mục đích sống của bạn (hay lời mời gọi) thực ra là để chứng kiến những khổ đau của bạn? Để tôn vinh và thừa nhận nó rồi mới vượt xuyên qua nó. Người ta nói rằng "đau khổ là lựa chọn." Nhưng tôi không chắc về điều này. Thêm vào đó, tôi không chắc những người tin điều này thực sự có trải qua đau khổ hay không. Tôi có thể đồng ý ở một thời điểm nào đó. Nhưng nó là trước khi tôi trải qua sự mất mát, bệnh tật và ung thư. Ngày nay, tôi nghĩ đau khổ là không thể tránh khỏi theo cách nào đó. Bí quyết là ta phải học cách làm thế nào để bước ra khỏi nó, hay ít nhất là làm hòa với nó, ngay sau khi chúng ta học được bài học và sẵn sàng ứng dụng bài học đó. Lưu ý nhé: tàn dư của nỗi đau có thể kéo dài, nhưng không sao, đến một lúc nào đó chúng ta có thể bắt đầu cho nó được tan đi, để mà ôm ấp một cuộc sống rực rỡ, tuyệt vời của chính chúng ta. 🌱Nếu mục đích sống của bạn là tìm ra và nuôi dưỡng chính mình thì sao? Không phải việc phải làm hay thành tựu ở bên ngoài, ngay cả khi việc phải làm hay thành tựu là sự khám phá quan trọng nhất mọi thời đại chăng nữa. Bởi vì nếu bạn là người có định mệnh là phải đi tìm 1 khoảnh khắc ah-ha quan trọng nhất của thời đại, có lẽ bạn sẽ tìm ra một cách nhanh và dễ dàng hơn nếu bạn cảm thấy mình ổn, được yêu thương và hạnh phúc. Hãy bắt đầu từ điểm tựa này. Đơn giản thế thôi. Giờ thì tôi phải nói rằng tôi không có ý rằng tôi không yêu công việc của mình (hay không yêu bạn) hay tôi sẽ từ bỏ theo cách nào đó. Tôi trân trọng công việc của mình và tất cả bạn đọc của tôi. Và tôi không có ý rằng bạn không nên bắt đầu với một trại trẻ mồ côi hay giải cứu động vật hay trao quyền cho phụ nữ hay dạy mọi người làm sao để lập hồ sơ thuế. Ý tôi là bạn không còn cần phải gắn giá trị cá nhân của bạn với một cái gì đó kiểu như huy chương để treo trên tường. 🌱Giá trị của bản thân bạn không liên quan gì đến nghề của bạn hay “tiếng gọi”, nhưng liên quan đến mọi cách thức mà bạn đang đối xử với chính mình và người khác. Tôi đã gặp những nhà hoạt động thông minh và hiệu quả mà tôi có rất nhiều tôn trọng nhưng họ cũng là mớ hỗn độn tăm tối từ bên trong. Những hỗn độn của sự xấu tính, đắng cay, buồn rầu, ngu ngốc. Và hãy đoán thử xem? Tầm tiếp cận và tác động của họ đến mọi người sẽ phản ánh thái độ bên trong của họ. Thử tưởng tượng những gì mà họ có thể đạt được nếu không gian nội tại của họ có sự dịch chuyển từ ghê tởm sang tình yêu, nếu họ vốn đã biết rằng dù nhiệm vụ của họ quan trọng bao nhiêu, mục đích nội tại quan trọng hơn cả. Loài người cũng giống như các loài thực vật, chúng ta đều hướng về phía ánh sáng. 🌱Bạn là ánh sáng. Mục đích nội tại của chính bạn là kết nối với ánh sáng đó. Mọi thứ còn lại sẽ đến theo qua thời gian. (Dịch bởi: Health Coach Nam Phương từ bài viết The myth of finding your purpose) Bạn có thể nghe Phương đọc bài viết này qua podcast Huyền thoại của việc "Tìm ra mục đích sống" ở đây: Hoặc ở Spotify: Podcast ra mắt thứ 3 hàng tuần trên: Youtube, Spotify, Apple podcast, Google Podcast, Tune FM, Waves, Pobble và các mạng Myclip (Viettel), Meclip (Vina).

Tình yêu dành cho Đất Mẹ không còn là ý niệm về môi trường

Tình yêu dành cho Đất Mẹ không còn là ý niệm về môi trường

Thiền sư Nhất Hạnh lý giải vì sao chánh niệm và cách mạng tâm linh chứ không phải kinh tế là những nhân tố cần thiết cho quá trình bảo vệ thiên nhiên và làm giảm thiểu những biến đổi khí hậu bất thường. (Dưới đây là bài phỏng vấn của Jo Confino cho Guardian Professional Network.
Theo guardian.co.uk thứ Hai, ngày 20 tháng 2 năm 2012.) Thiền sư Nhất Hạnh nói rằng để đối phó với những thách thức của môi trường, chúng ta cần có một cuộc cách mạng tâm linh. Thiền sư Nhất Hạnh có 70 năm kinh nghiệm thực tập thiền và chánh niệm. Từ Thầy tỏa ra một sự bình an và tĩnh lặng lạ thường. Đây là con người đang sống những gì mình nói, con người được giới Phật tử coi như một vị Bồ Tát, không ngừng tìm kiếm những cách thức tốt nhất để giúp người. Ngay từ những ngày tháng trực tiếp sống và đối mặt với cuộc chiến thảm khốc tại Việt Nam, vị Thầy hiện đã 86 tuổi này đã phát nguyện cống hiến cả cuộc đời cho sự nghiệp hòa bình và hóa giải xung đột. Năm 1967, mục sư Martin Luther King đã đề cử Thầy cho giải Nobel Hòa Bình vì theo Mục sư “Những phát kiến cho hòa bình của Thích Nhất Hạnh, nếu được áp dụng, sẽ dựng nên một tượng đài của tinh thần đại đồng, tình huynh đệ và nhân bản.” Vì vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi những năm gần đây, Thầy không chỉ chú trọng tới việc hòa giải xung đột trong mối quan hệ giữa người với người, mà còn hướng sự quan tâm tới hành tinh xanh của chúng ta – nơi nương náu của mọi loài. Thầy, như hàng ngàn thiền sinh và đệ tử vẫn gọi, thấy rằng vì đời sống thiếu ý nghĩa, thiếu sự liên hệ mật thiết với nhau mà chúng ta trở thành con nghiện của chủ nghĩa tiêu thụ. Chúng ta cần phải nhận ra và ứng phó với những áp lực mà chúng ta đang gây cho Đất Mẹ nếu nhân loại muốn sống sót. Điều mà đạo Bụt có thể đóng góp cho nhân loại là nhận diện những khổ đau ta đang gánh chịu và một con đường thoát khổ là trực tiếp đối diện, mà không phải tìm cách trốn tránh hay khỏa lấp bằng những công việc, mua sắm, giải trí hay chăm chút làm đẹp. Những ham muốn về danh vọng, giàu sang, quyền lực và tình dục chỉ có tác dụng tạo nên ảo giác về hạnh phúc mà không phải là hạnh phúc đích thực, kết cục chỉ làm trầm trọng thêm những cảm giác trống trải, xa cách. Thầy lấy ví dụ câu chuyện của một tỷ phú, điều hành một trong những tập đoàn lớn nhất Hoa Kỳ. Ông này tới tham dự một khóa tu với Thầy, kể về những khổ đau, lo lắng và nghi ngờ của ông. Ông nghĩ rằng mọi người đến với ông chỉ vì muốn lợi dụng, nên ông chẳng có ai để làm bạn. Trong một cuộc phỏng vấn tại Làng Mai – một trung tâm thiền tập của Thầy gần Bordeaux, Thầy đã chỉ rõ tại sao chúng ta lại cần một cuộc cách mạng tâm linh khi phải đối mặt với vô số thách thức về tình trạng môi trường hiện nay. Trong khi các chuyên gia khác chỉ tập trung nói về sự phức tạp và khó khăn của vấn đề, như sự hủy diệt của hệ sinh thái, nạn tuyệt chủng của hàng triệu loài sinh vật, thì Thầy nhìn xuyên suốt được vấn đề hóc búa này, và chỉ cần một “nhát dao bén” của Thầy là có thể tháo gỡ được. Vượt thoát ý niệm “môi trường” Thầy nói rằng chúng ta phải vượt thoát ý niệm về môi trường, vì điều này khiến mọi người có cảm tưởng bản thân mình và Trái Đất là hai thực thể riêng biệt và trái đất phải phục vụ cho con người. Chỉ khi ta công nhận con người và hành tinh này hoàn toàn là một và đồng nhất thì mới thay đổi được tình trạng. Thầy nói: “Bạn đang mang Mẹ Đất trong bạn. Mẹ Đất không ở bên ngoài. Mẹ Đất không chỉ là môi trường. Mẹ Đất là bạn. Nhìn bằng tuệ giác tương tức đó, chúng ta mới có thể thực sự truyền thông với Mẹ Đất, đó là hình thức cầu nguyện tối ưu nhất. Trong mối tương quan này, bạn có đủ tình thương, sức mạnh và sự thức tỉnh để thay đổi cuộc sống của bạn. Thay đổi, không chỉ là thay đổi những yếu tố bên ngoài ta. Trước hết, chúng ta cần có chánh kiến – cái thấy đúng – để vượt thoát mọi ý niệm, kể cả ý niệm về có và không, về tạo hóa và tạo vật, về tâm và vật. Tuệ giác này rất cần cho sự chuyển hóa và chữa lành. Chúng ta sợ hãi, xa cách, hận thù, sân giận là do cái thấy sai lầm cho rằng chúng ta và Trái Đất là hai thực thể riêng biệt, Trái Đất chỉ là môi trường. Chúng ta coi mình là tâm điểm và muốn làm điều gì đó cho Trái Đất để chúng ta có thể sống sót. Đó là cái thấy nhị nguyên. Vì vậy để cứu lấy Đất Mẹ, bạn hãy thở vào, ý thức về cơ thể bạn và nhìn sâu vào cơ thể để thấy rằng bạn là Trái Đất, và tâm thức bạn cũng là tâm thức của Trái Đất. Không chặt phá rừng, không làm ô nhiễm nguồn nước – chừng ấy chưa đủ.” Đặt cho thiên nhiên một giá trị kinh tế là chưa đủ Mùa xuân này Thầy sẽ tới nước Anh để hướng dẫn một khóa tu 5 ngày và một ngày hội thảo về chánh niệm trong lĩnh vực giáo dục. Thầy nói hiện nay trong giới kinh tế và kinh doanh xuất hiện trào lưu cho rằng cách tốt nhất để bảo vệ hành tinh là đặt cho môi trường thiên nhiên một giá trị kinh tế, như vậy thì chẳng khác nào băng bột lên một vết thương. “Tôi không nghĩ là biện pháp đó đem lại hiệu quả. Chúng ta cần một sự thức tỉnh và giác ngộ thực sự để thay đổi cách suy nghĩ và nhìn nhận sự việc của chúng ta. Muốn thay đổi tận gốc thì thay vì đặt lên cho những khu rừng và thảm san hô những trị giá nào đó, ta phải thương yêu Đất Mẹ trở lại. “Đất Mẹ không thể được miêu tả bằng vật chất hay tinh thần. Vật chất và tinh thần chỉ là khái niệm. Thực chất chúng là hai mặt của cùng một thực tại. Cây tùng kia không chỉ là vật chất, bởi vì trong nó có chứa cái thấy biết của nó. Một hạt bụi không chỉ là vật chất bởi từng nguyên tử trong hạt bụi đều là một thực thể sống và có trí thông minh. Khi ta nhận ra những đức hạnh, tài năng và vẻ đẹp của Mẹ Đất, thì trong ta sẽ nảy sinh một cái gì đó. Cái đó là sự tương quan mật thiết giữa ta với Đất Mẹ, là tình thương của ta dành cho Đất Mẹ. Chúng ta muốn được kết nối, muốn tương quan, muốn được là một, đó là ý nghĩa của tình thương. Khi thương một người nào đó, ta muốn nói ta cần người đó, ta muốn nương tựa vào người đó. Ta làm tất cả vì lợi ích của Đất Mẹ và Đất Mẹ sẽ làm tất cả cho sự an vui của chúng ta” Trong giới kinh doanh, Thầy lấy ví dụ của Yvon Chouinard, người sáng lập và sở hữu của công ty may mặc Patagonia. Ông đã kết hợp giữa việc phát triển kinh doanh thành công với sự thực tập chánh niệm và từ bi. Thầy khẳng định: “Làm giàu theo cách không tàn phá, đề cao công bằng xã hội, làm tăng sự hiểu biết, giảm thiểu khổ đau đang tồn tại quanh ta là điều ta có thể thực hiện được. Nhìn cho sâu, ta thấy ngay trong thế giới kinh doanh ta có thể mang lại nhiều hạnh phúc cho ta và cho người khác. Và như vậy thì công việc của ta có ý nghĩa.” Thầy, người đã viết hơn 100 cuốn sách, chỉ ra rằng sở dĩ ta đánh mất sự tương quan mật thiết với nhịp điệu tự nhiên của Đất Mẹ là do rất nhiều căn bệnh thời đại gây ra và thậm chí là do ta đổ lỗi cho Đất Mẹ một cách vô thức mà ta không hề hay biết, cũng giống như ta hay đổ lỗi cho những khổ đau bất hạnh của ta là do cha mẹ gây ra. Trong bài viết Lời Khấn Nguyện Đất Mẹ mới đây, Thầy viết: “Trong chúng con, có những người oán hận Mẹ vì mẹ đã sinh ra họ và làm họ khổ, đó là bởi vì họ chưa có khả năng hiểu được Mẹ và chưa biết trân quí Mẹ.” Chánh niệm giúp ta thiết lập lại mối tương quan mật thiết giữa ta và Đất Mẹ Thầy đưa ra rất nhiều bằng chứng để chứng tỏ chánh niệm có thể giúp loài người tiếp lập lại mối tương quan mật thiết giữa mình với Đất Mẹ bằng cách sống chậm lại và trân quý tất cả những món quà mà Đất Mẹ hiến tặng cho ta. “Rất nhiều người đau khổ cùng cực mà không biết là mình đang đau khổ. Họ cố gắng che đậy nỗi khổ đau bằng cách bận rộn. Nhiều người ốm đau bệnh tật chỉ vì họ xa lánh Đất Mẹ. Thực tập chánh niệm giúp chúng ta tiếp xúc được với Đất Mẹ trong ta và sự thực tập này có thể giúp chữa lành bệnh tật. Quá trình trị liệu, chữa lành cho con người phải được tiến hành đồng thời với việc chữa lành cho Đất Mẹ. Đây là tuệ giác và ai cũng có thể thực tập được. Sự giác ngộ này đưa tới sự thức tỉnh cộng đồng. Trong Đạo Phật, thiền là một sự thức tỉnh, thức tỉnh một sự kiện là trái đất đang lâm nguy, mọi loài sinh vật đang trong tình trạng nguy kịch.” Thầy lấy một ví dụ rất đơn giản và bình dị, là việc uống một ly trà cũng có thể giúp chuyển hóa cuộc đời một con người nếu người đó thực sự để hết tâm ý vào việc uống trà. “Khi có chánh niệm, tôi thưởng thức ly trà sâu sắc hơn.” Thầy nói và rót cho mình một ly trà rồi chậm rãi nhấp ngụm đầu tiên. “Tôi có mặt hoàn toàn trong giây phút hiện tại, bây giờ và ở đây, không bị cuốn đi bởi sợ hãi, buồn đau, dự án, quá khứ và tương lai. Tôi có mặt cho sự sống. Khi ta uống trà, giây phút uống trà là giây phút mầu nhiệm. Ta không cần nhiều quyền lực, danh vọng hay tiền bạc để có thể hạnh phúc. Chánh niệm có thể giúp ta hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại. Mỗi giây phút đều là giây phút hạnh phúc. Chúng ta hãy thực tập để những người khác theo đó cùng thực tập theo. Chúng ta hãy dành ra vài phút để thực chứng sự thực này.” Cần phải xử lý cơn giận trong tự thân trước khi muốn trở thành một nhà hoạt động xã hội hiệu quả Trong hàng thập kỷ qua, Thầy đã dày công phát triển dòng Đạo Bụt Dấn Thân mà nền tảng là sự thực tập 5 nguyên tắc đạo đức – 5 phép thực tập chánh niệm hay còn gọi là 5 Giới – rất rõ ràng và quan trọng đối với việc giải quyết công bằng xã hội. Tuy nhiên, Thầy nhấn mạnh, nếu các nhà hoạt động xã hội và môi trường muốn làm việc có hiệu quả, trước tiên họ phải xử lý cơn giận trong họ. Chỉ khi nào phát khởi được tình thương và lòng từ bi đối với chính bản thân mình, ta mới có khả năng đối phó với những lực lượng mà ta quy trách nhiệm đang làm ô nhiễm biển và chặt phá rừng. “Trong Đạo Bụt có nói về hành động cộng đồng. Khi có một điều gì đó sai lầm đang diễn ra trên thế giới, chúng ta có khuynh hướng nghĩ rằng đó là chuyện của người khác, người khác làm mà không phải là ta. Nhưng qua cách sống hàng ngày của ta, ta cũng đang góp một phần vào sai lầm ấy. Nếu ta có khả năng hiểu ra sự thật này, rằng không chỉ ta đang khổ mà người khác cũng đang khổ thì đó đã là một tuệ giác." "Khi thấy ai đó đang khổ, ta không muốn trừng phạt hay lên án người đó, mà ta muốn giúp người đó bớt khổ. Nhưng nếu chính ta đang đầy sợ hãi, giận hờn, vô minh và đau khổ thì ta làm sao giúp được người khác? Khi có hạnh phúc, ta nhẹ nhàng hơn, tươi cười hơn, ai cũng dễ chịu khi ở gần ta và ta có khả năng giúp đỡ người khác. Những nhà hoạt động và tranh đấu cần phải thực tập tâm linh để có khả năng nuôi dưỡng hạnh phúc, xử lý khổ đau và giúp người bớt khổ, như vậy công việc phụng sự thế giới của họ mới có hiệu quả. Nếu trong ta còn đầy giận dữ và bất mãn thì ta không thể làm được gì cả.” Tiếp xúc Bản môn Điểm chính trong bài giảng của Thầy là, trong khi sống và sinh hoạt trong thế giới tích môn (thế giới phân biệt, lưỡng nguyên), ta cần hiểu rằng hạnh phúc, an lạc của ta tùy thuộc vào việc nhận diện và tiếp xúc với “bản môn” (thế giới của sự thật tuyệt đối như tính tương quan tương liên sâu sắc của vạn vật). Điều này rất quan trọng. “Nếu ta có khả năng tiếp xúc sâu sắc với tích môn – một chiếc lá, một bông hoa, một viên sỏi, một tia nắng, một con chim, ngọn núi, dòng sông và chính thân thể ta – thì khi đó ta cũng đang tiếp xúc được với bản môn. Bản môn không thể được diễn tả là con người hay phi con người, là vật chất hay tinh thần, chủ thể nhận thức hay đối tượng nhận thức. Ta chỉ có thể nói rằng nó luôn luôn tỏa sáng và tự tỏa sáng. Tiếp xúc với bản môn, ta cảm thấy hạnh phúc, thoải mái như con chim tự do trên bầu trời, như con nai được tự do trên đồng cỏ. Ta biết rằng ta không cần phải tìm kiếm bản môn ở ngoài ta, bản môn luôn có trong ta và trong mỗi phút giây. Trong khi tin rằng có một phương cách tạo ra mối tương quan mật thiết hơn giữa loài người và trái đất, Thầy cũng thấy được một hiểm họa thực sự đang xảy ra là con người vẫn tiếp tục lối sống tàn hoại và nền văn minh này sẽ tới ngày sụp đổ. Thầy nói tất cả những gì chúng ta cần làm là thấy được rằng chúng ta không làm chủ được trước những phản ứng của thiên nhiên đối với những loài sinh vật khác. “Khi nhu yếu sinh tồn bị thay thế bởi lòng tham lam và ngạo mạn thì bạo động sẽ phát sinh và luôn đưa tới những hủy diệt không đáng có. Chúng ta đã học bài học rằng gây bạo lực cho con người và cho những loài sinh vật khác chính là ta đang gây bạo lực với chính ta, còn khi ta biết bảo hộ mọi loài thì ta cũng đang bảo hộ chính ta.” Lạc quan trước nguy cơ thảm họa Trong thần thoại Hy Lạp, khi Pandora mở hộp quà, tất cả tai họa được thoát ra ngoài và tràn xuống trái đất. Chỉ có một thứ còn sót lại, đó là “hy vọng”. Thầy rất rõ ràng khi khẳng định duy trì niềm lạc quan là điều rất cần thiết nếu chúng ta muốn tìm một con đường thoát khỏi nguy cơ hủy diệt do khí hậu thay đổi thất thường, mà điều này sẽ dẫn đến những biến động tiêu cực lớn lao của xã hội. Tuy nhiên, Thầy không ngây thơ để không nhận ra rằng những lực lượng hùng mạnh vẫn đang tiếp tục không ngừng trừng phạt chúng ta và đẩy loài người tới bờ vực thẳm. Trong cuốn sách nổi tiếng viết về môi trường, cuốn Hướng Đi Của Đạo Bụt Cho Hòa Bình và Môi Sinh (The World We Have), Thầy viết: “Chúng ta đã tạo nên một hệ thống xã hội mà ta không làm chủ được. Ta để cho tiện nghi vật chất làm chủ đời mình. Để áp lực đè nặng và biến mình thành nạn nhân, nô lệ”. Chúng ta tạo nên một xã hội mà người giàu càng giàu thêm và người nghèo càng thêm túng quẫn. Ta chỉ biết chăm chút lo cho riêng mình, và chỉ thấy những cái lợi trước mắt mà quên đi những hậu quả về sau, chúng ta ít khi để tâm đến số phận của người khác, đến tương lai của hành tinh mẹ của chúng ta. Chúng ta có khác gì những con gà đang bị nhốt trong chuồng và đang giành xé nhau một vài hạt bắp mà không biết rằng lát nữa mình sẽ bị giết làm thịt. Bạn muốn nghe audio đọc bài viết này ? Tham khảo phiên bản audio cùng tên của Chầm Chậm mà sống nha!

4 Giai Đoạn Chữa Lành - Như Tôi Biết

4 Giai Đoạn Chữa Lành - Như Tôi Biết

Bài viết được trích đọc 2 lần trên kênh radio của Thầy Minh Niệm: Trích đọc riêng tại đây: Hoặc tại phút 36:17 ở đây: Năm 2018, sau khi tôi dịch bài “Chữa lành đứa trẻ bên trong” của Sư Ông Thích Nhất Hạnh, tôi bắt đầu nhận được những lá thư, tâm sự…về những vết sẹo tâm lý để lại từ tuổi thơ của mỗi con người. Tôi để ý kĩ càng hơn hết những sự kiện diễn ra trong quá khứ, những ảnh hưởng gia đình khi nói chuyện với 1 người. Cùng lúc đó, tôi có nhiều năm đồng hành cùng Diễn đàn Tuổi trẻ Tây Nguyên cùng nhiều diễn đàn khác, lại thêm việc lắng nghe sâu về những thương tổn của khách hàng. Một cách tự nhiên, tôi bắt đầu nhìn mỗi con người trong hiện tại như hệ quả của cả một tiến trình: Bị thương tổn —> Ý thức về thương tổn—> Chấp nhận/Phản ứng lại thương tổn —> Chữa lành/Không chữa lành.

Mỗi giai đoạn trên lại chia chẻ theo nhiều giai đoạn nhỏ khác, đôi khi có sự nhập nhằng không rõ bản thân mình ở giai đoạn nào.

Thoạt nghe có vẻ rất bi quan hay tiêu cực. Tại sao tôi không nhìn vào một người qua lăng kính của nghề nghiệp, thu nhập, năng lực, tính cách trong hiện tại cơ chứ? Chẳng phải có những bài hát tình yêu nói rằng “Anh không quan tâm đến quá khứ của em, miễn là em yêu anh” đó sao?! Tôi thì thấy rằng nếu ai không quan tâm đến quá khứ của bạn hẳn không thể yêu bạn sâu sắc. Còn khi tôi nhìn con người với lăng kính “một sinh vật bị thương tổn”, tôi trước hết sẽ thêm đồng cảm và bớt phán xét. Tôi xin bạn lưu ý: tôi đang tự đúc kết từ kinh nghiệm chật hẹp của bản thân thôi. Không cố gắng đưa ra kết luận chung gì cả. Bạn hãy đọc và suy ngẫm nhé. Trong kinh nghiệm của mình, tôi thấy một vài đặc điểm cơ bản theo mỗi giai đoạn như sau: 1/ Ở giai đoạn “Bị thương tổn”:

Phần lớn thương tổn sâu sắc nhất thường diễn ra trong giai đoạn tuổi nhỏ. Một ánh mắt, một câu nói thiếu ý thức…của những người lớn phát ra cũng có thể gây ra tổn thương tâm lý. Vết thương này sẽ bị làm sâu, rộng thêm trong suốt thời gian sống cùng cha, mẹ, người phụ trách chăm sóc mà ta bị lệ thuộc nặng nề, cùng toàn bộ vùng ảnh hưởng của họ. Nói là “lệ thuộc nặng nề” vì con người hầu hết là không tự kiếm sống được trước năm 18 tuổi, khác với con thú đẻ ra vài tháng là đã tự kiếm ăn. Vì vậy ngay cả trong những trường hợp bố mẹ tệ hại nhất (nghiện rượu, bạo lực…) thì đứa con cũng gần như có rất ít lựa chọn khác mà phải tiếp tục chung sống. Sau này, những quyết định quan trọng liên quan đến Tiền và Tình đứa con đều chịu ảnh hưởng nặng nề từ thái độ, hành vi của bố mẹ mà chúng được chứng kiến. 2/ Ở giai đoạn “Ý thức về thương tổn”:

Cái này tuỳ thuộc vào mỗi người mà sẽ sớm hay muộn ý thức về thương tổn của mình. Dù mơ hồ hay rõ ràng. Dù sớm hay muộn. Tôi thấy đau lòng cho những ai đi qua sườn dốc của cuộc đời vẫn còn đang chạy trốn hay che đậy thương tổn của mình qua những bận rộn. Lý do có thể rất cao cả như là: lo cho gia đình, con cái ăn học, ổn định. Tuy nhiên họ không hiểu rằng: Gia tài quý giá nhất họ có thể để lại cho con cái của họ là Hạnh phúc của chính họ.

Thẳm sâu trong họ sợ rằng chỉ cần dừng lại, bớt bận rộn thì họ sẽ phải đối mặt với nỗi đau khổ quá lớn, cái phần tăm tối của bản thân. Hay sợ phải giải quyết những tổn thương mà họ đã vô tình hay cố ý gây ảnh hưởng lên con cái mình. Nói rằng muốn “bù đắp” cho con thật ra là một sự lấp liếm, bào chữa vi tế cho chính bản thân mình. Nếu may mắn, đứa con có thể sẽ là người ý thức sớm hơn và tự tìm cách chữa lành cho mình. Tôi cũng gặp những đứa con có hiếu tìm cách “chữa” bố mẹ mình. Điều đó thật cảm động, nhưng kinh nghiệm của tôi cho thấy là mình phải tự làm cây đời xanh tươi trước và tự năng lượng đó sẽ chữa lành phần nào cho người ở bên.

Tôi nói “bố mẹ” và “con cái” thì không có ý phân biệt thế hệ nào với thế hệ nào. Vì hầu hết chúng ta đều có dịp làm bố mẹ lẫn con cái trong cùng một kiếp sống, nên ta thường có thể vừa là người gây ra lẫn nạn nhân của cùng một kiểu thương tổn. Hạnh phúc hay thương tổn đều có thể truyền trao giữa các thế hệ. Đứa con dễ đi vào đúng cái lằn ranh mà bố mẹ trật bánh vào đó, vô thức.

Cho nên trước khi quyết định có con hay không, nên nghiên cứu bố mẹ mình thật kỹ. Xem là những “chất liệu” làm ra mình hay-dở ra sao. Rồi ngồi hỏi: liệu rằng mình có muốn sản sinh thêm loại chất liệu đó nữa hay không?

Tổn thương thường chồng chất thêm nếu như ta quyết định những chuyện hệ trọng nhất dưới điều khiển của cảm xúc mạnh. Cảm xúc mạnh lại hay đi ra từ gốc rễ của tổn thương cũ.

Những người chưa ý thức về thương tổn của mình thì thường có biểu hiện là mua sắm và tiêu thụ nhiều, có nhu cầu vật chất cao. Chắc sẽ có người bảo tôi khùng khi tôi nói: Tôi thương cho những ai sở hữu quá nhiều!

À, tôi đã nói tôi học Marketing mà không thể làm trong cùng ngành đó được lâu chưa nhỉ? Đó là vì riêng khái niệm “đáp ứng nhu cầu người tiêu dùng” là tôi đã không nuốt trôi rồi. Chỉ có điều là ban đầu, tôi không định hình rõ ràng được sự vô lý đó là do đâu. Giờ thì tôi hiểu rằng hầu hết cái gọi là “nhu cầu” đó thật sự là thừa thãi và thậm chí ngăn ta tiếp xúc với những giải pháp thực sự đến từ bên trong.

Tổn thương trầm trọng của Đất Mẹ bị gây ra từ nhu cầu tiêu thụ thừa thãi của chúng ta.

Ta tiêu thụ không dứt vì trong ta luôn có nhiều loại thôi thúc, nhiều loại “nhu cầu” cần được đáp ứng.

Nhưng ta chỉ đáp ứng cho mình những giải pháp thay thế để tạm khoả lấp hay làm tê liệt đi khao khát thực sự.

Khao khát sâu thẳm dưới bề mặt của sự tiêu thụ quá đà là nhu cầu được yêu thương, hạnh phúc cho mình và cho người thân yêu.

Hãy kể tên một nhãn hàng thực sự cho bạn yêu thương và hạnh phúc xem?

Tiêu thụ vật chất cho ta thoả mãn ngắn hạn và làm những tổn thương thêm trầm trọng trong dài hạn. Giống như cứ hở đau tí là chạy ra hiệu thuốc mua một liều về uống, nhưng chưa bao giờ đặt câu hỏi về tác dụng phụ của nó lên mình.

Giờ đây, khi có một người làm tôi giận hay buồn, tôi có thể không vội phản ứng hay trả đũa họ. Tôi thấy rằng:

Họ cũng đã bị tổn thương sâu sắc. Họ càng khiến người khác buồn giận, hẳn là bên trong họ cũng có những buồn giận không kém. Chẳng qua vì họ chưa ý thức được điều đó, nên họ vung vãi những năng lượng tiêu cực ra xung quanh. Ngay cả lúc họ bắt đầu có ý thức rồi, thương tổn đó có thể chưa thể nào được chữa lành ngay được vì nó có khả năng đã được trao truyền trong gia đình họ trong nhiều thế hệ.

Nói vậy không có nghĩa là tôi miễn nhiễm với những ảnh hưởng của người khác lên mình. Nếu thấy tâm từ của mình còn mỏng quá, tôi đơn thuần là tạm cách ly mình ra khỏi vùng ảnh hưởng của họ. Vạch rõ ranh giới của mình bằng cách: Nói Không + Làm rõ hệ quả nếu họ vi phạm ranh giới đó. 3/ Ở giai đoạn “Chấp nhận/Phản ứng lại thương tổn”:

Chỉ cần chấp nhận thương tổn của bản thân mà không phản ứng đã là một bước tiến tốt về hướng chữa lành thực sự rồi. Ở giai đoạn này, đôi khi cảm giác như đã đau càng đau hơn. Thậm chí nghi ngờ rằng bản thân mình có gì đó sai sót khủng khiếp.

Nhưng hãy nghĩ xem, nếu như bạn có một không gian chất đầy đồ đạc mà bỏ xó chỉ trong vài tuần thì khi về phải bơi ra dọn dẹp. Còn không gian nội tâm của bạn chưa được dọn trong bao lâu rồi? Ý thức về thương tổn ban đầu như một luồng sáng rọi vào không gian đó khi mới mở cửa ra. Thấy gớm quá! Muốn đóng lại cho rồi! Vậy đó. Nhưng can đảm nào, cứ mở ra rồi dọn dần dần. Cần phải chấp nhận đống bụi đó sẽ làm mình hắt xì hay ngứa ngáy, nhưng kiên nhẫn thì bạn mới có lại một không gian thoáng đã đó! Các kiểu phản ứng lại thương tổn có hại:

-Không muốn chấp nhận

-Mong cầu nó khác đi

-Tìm cách thay đổi nó ngay lập tức

-Chống đối lại nó

Hoặc tất cả những kiểu trên! Nhà phê bình trong mỗi người sẽ hoạt động mạnh mẽ. Hắn sẽ dùng đủ các thứ ngôn từ tàn nhẫn để người đó cảm thấy bản thân thật là rác rưởi. Hai zà, giai đoạn này hết sức đau đầu. Những người trong giai đoạn này thường tìm đến tôi và giai đoạn đầu tôi cảm thấy hết sức mệt mỏi như thể bị mang rác đổ vào người.

Tuy nhiên sau 1 thời gian học cách lắng nghe trong tỉnh thức thay vì làm cái thùng rác cho người khác, tôi cảm thấy khả năng “cách ly” của mình đã khá hơn. Không phải là cách ly theo hướng vô cảm, nhưng tôi nhắc mình rằng:

Suy nghĩ hay Cảm xúc khó khăn đó không phải là họ. Nó chỉ đang chảy qua họ, như nó chảy qua tôi.

Tôi tìm cách gieo cho họ chút cảm hứng để thực hành chánh niệm. Để cho năng lượng chánh niệm ôm ấp lấy những cảm xúc kia. Ban đầu thực hành thấy khó quá? Học cách thư giãn trước. Thư giãn rất rất là quan trọng. Nếu không thể thư giãn thì không thể có được sự lắng yên thực sự. Muốn thế thì phải để cho mình thảnh thơi chút, nhất quyết không được ôm việc vào người hay cả nể mà nhận trách nhiệm không cần thiết. Riêng việc để cho mình rảnh thôi tôi sẽ làm rõ thêm vì tôi thấy chuyện này không thể nói sơ sài được.



4/Ở giai đoạn “Chữa lành/Không chữa lành”

Giữa bước 3 và bước 4 này có thể có nhiều bước nhỏ, với vô số phương pháp mà một người có thể tìm ra ở nhiều nguồn thông tin khác nhau. Khổ nỗi, nếu như thế hệ trước khốn khổ vì thiếu thông tin hoặc thông tin thường bị chặn lại, thì thế hệ này chúng ta ngập lụt thông tin. Ngập lụt đến mức thần kinh con người có thể tê liệt khi cố gắng phân định, chọn lựa giữa quá nhiều giải pháp và các luồng tranh cãi đối nghịch. Khi tê liệt và hoàn toàn mông lung thì người ta làm gì? Hoặc là thử hết cái này đến cái nọ mà cái nào cũng nửa mùa. Hoặc là buông trôi, chẳng muốn làm gì nữa. Hoặc là chọn ngay cái giải pháp có vẻ tiện lợi nhất, mua được bằng tiền, có người bày sẵn mọi thứ…và thường là lựa chọn dở nhất. Cứ như vào 1 quán ăn có cái menu dài 10 trang, 90% các món chưa thử bao giờ và đọc đến trang thứ 3 thì thần kinh của bạn hoàn toàn tê liệt.

Nếu như bắt tôi phải chọn ra hai yếu tố có tầm ảnh hưởng lớn lao nhất lên quá trình phục hồi và chữa lành thì đó là:
1.Chữa lành từ Mẹ Thiên nhiên, mẹ Đất
2.Thực hành thiền Chánh niệm, Sống chậm và lắng nghe cảm xúc

Cái đầu tiên rất dễ hiểu và rất bản năng. Càng mệt mỏi , căng thẳng thì chúng ta thường thấy “tiếng gọi nơi hoang dã” trong mình càng mạnh. Nhưng cẩn thận vì “thiên nhiên” cũng có thể chỉ là giải pháp tạm thời nếu ta keo kiệt với chính mình về mặt thời gian. Tôi thấy vô số người bạn của mình đã vội vã đến Đà Lạt, rồi vội vã đi khỏi Đà Lạt. Giống như những đứa con thành thị lâu ngày về thăm mẹ, nói “con yêu mẹ lắm”, vô tư hưởng thụ sự ôm ấp, săn sóc ngọt ngào của mẹ, được mẹ “gói ghém” mấy món quà rồi lại quay lưng rời nhà đi kiếm tiền. Hoặc cũng có những người ở lại lâu hơn. Nhưng tôi thấy rằng chừng nào mà mình chưa ở đủ vài mùa mưa-nắng, chưa hiểu được mình là 1 phần có tương quan mật thiết với Đất Mẹ…thì chừng đó mình chưa phải là đứa con thực sự về nhà.

Chánh niệm (mindfulness) là phương pháp vừa đơn giản nhưng cũng rất khó khăn. Đơn giản ở chỗ là có thể bắt đầu ngay lúc này, ai cũng làm được, thường không tốn kém và có rất nhiều người (hay sách vở lẫn app di động) có thể hướng dẫn căn bản ban đầu. Cho nên lười lắm thì cũng chỉ cần học ngay qua mạng rồi thực hành ngay đúng cái chỗ mình ngồi. Khó khăn là ở chỗ nó không phải là một viên giảm đau có tác dụng cái rẹt. Đó là cả một con đường thực tập cần nhiều kiên trì, đức tin và sự khéo léo ứng dụng trong cuộc sống.

Tôi cũng chỉ là một người mới thực hành, cái hiểu chắc chắn chưa sâu. Tôi chỉ thấy rằng với trình độ thực hành non kém của mình mà rất nhiều thay đổi sâu sắc, lợi ích đã đến với tôi rồi. Trong đó, tôi đã:
-Hoà giải được với mình.

-Lựa chọn được con đường để dấn thân.

-Tiết kiệm được một mớ tiền mua những thứ không cần thiết và huy động được mọi nguồn lực cần thiết khi làm những việc quan trọng.

-Tôi từ bi với chính mình, thấy chấp nhận được, hiểu được người khác nhiều hơn.

Vì cái Thương đã lớn hơn, một cách tự nhiên tôi có nhu cầu giúp mình lẫn người khác bớt khổ. Sắp tới, tôi sẽ tập trung chia sẻ kĩ hơn về các ý đã nói trên như một lộ trình Chữa lành dài hơi, nhưng có thể tìm thấy nhiều niềm vui trong từng bước nhỏ.

Bạn có thể nói chuyện trực tiếp với tôi trong các livestream dành riêng cho Cộng đồng Chầm Chậm Mà Sống cùng Health Coach Nam Phương. Ấn nút THAM GIA, trả lời đầy đủ câu hỏi là bạn sẽ được tự động xét duyệt. Sau đó, việc của bạn là bắt đầu nhận những giá trị của cộng đồng, và thực hành yêu thương chính mình! MIỄN TRỪ TRÁCH NHIỆM:

Mọi khẳng định trên hoàn toàn dựa trên hiểu biết giới hạn của tôi trong thời điểm đăng bài. Tôi không khẳng định dịch vụ của mình có tác dụng thay thế thuốc, phương pháp trị liệu khác bạn đang có.

Vì vậy, mọi quyết định là của bạn và rủi ro đi kèm sẽ do bạn chịu trách nhiệm.

10 cách gieo để gặt hái Phước lành

10 cách gieo để gặt hái Phước lành

Chào bạn thương, Lúc mình viết bài này, Đà Lạt đang chào đón những cơn mưa đầu tiên. Nhìn từ nhà mình sang phía đối diện của thung lũng, thấy một màn sương mờ ảo. Vườn Nhỏ mà mình gieo trồng đã xuất hiện những chú ong đầu tiên - báo hiệu việc hình thành một “hệ sinh thái” nhỏ tí hin tại nơi đây. Mưa sẽ giúp cho nhiều hạt mầm ủ trong đất sớm nảy nở. Và trong mảnh đất tâm thức, chúng ta cũng hãy gieo trồng thật nhiều hạt giống lành, chẳng phải tương lai ta sẽ có “hoa thơm trái ngọt” nảy nở trong đời hay sao? Mình ghi lại và chú thích thêm từ lời dạy gốc của thầy mình về những hành động tạo Phước. “Phước” là những kết quả tốt đẹp sinh ra từ những điều thiện lành chúng ta gieo trồng qua suy nghĩ, lời nói và hành động của mình. Mặc dù sử dụng từ ngữ của Phật giáo, mình sẽ chú thích. Và hy vọng chúng mình cùng thấy được nhiều điểm tương đồng trong lời dạy của các tôn giáo khác. 1. Thực tập chánh niệm: Chánh niệm (mindfulness) là sự ghi nhận, hay biết như thật về những thứ đang diễn ra trong thân và tâm mình, ngay trong giây phút hiện tại. Bạn đã biết việc thực tập này là một trong những cách Gieo hàng đầu hay chưa? Đó chính là vì càng có nhiều Chánh niệm, chúng ta càng có được nhận thức sáng suốt về bản chất của Thân-Tâm. Từ đó, đưa ra được những quyết định hành động đúng đắn, mang đến những hệ quả tích cực nhất. > Tips thực hành: không bó buộc mình vào trong một tư thế “kiểu mẫu” như xếp chân hoa sen, ngồi thẳng đơ…mà thực hành ở tư thế thoải mái trong thời điểm hiện tại. Có thể thực hành ở bất cứ tư thế nào (đi, đứng, nằm, ngồi), bất cứ lúc nào thấy thuận tiện. 2. Bố thí (san sẻ): Cúng dường, từ thiện, hay nói chung nhất là san sẻ những thứ mình có cho cả người và vật. Nhiều người có cảm tưởng phải có nhiều, phải giàu có thì mới san sẻ được nhiều và “hiệu quả” trên diện rộng. Tuy nhiên, nghiên cứu của Paul Piff - ĐH California Berkeley đã có một kết quả đáng ngạc nhiên với nhiều người: “Người thu nhập thấp hơn thì lại phóng khoáng hơn, khoan dung hơn, tin tưởng và giúp đỡ người khác nhiều hơn so với những người có nhiều của cải hơn”. (Warner, “The Charitable-Giving Divide”). Mặc dù kết luận này không thể nói hết sự phức tạp trong liên hệ giữa Giàu-nghèo và khả năng san sẻ của mỗi người, nó cho ta suy ngẫm. Rằng san sẻ không phụ thuộc vào duy nhất đồng tiền, mà nhiều phần phụ thuộc vào nhận thức. 3. Giữ giới: “Giới” hay được hiểu là những điều cấm kỵ. Nhưng thật chất nó như lớp hàng rào bảo vệ chính bản thân người thực hành để họ tránh khỏi khổ đau, phiền não. Năm giới cơ bản trong đạo Phật bao gồm: -Không trộm cắp (hay lấy của không cho) -Không sát sinh -Không tà dâm -Không nói dối (hay nói lời đâm thọc, chia rẽ, vô ích…) -Không uống rượu (và các chất say, chất gây nghiện nói chung) Nhiều tôn giáo khác cũng có những giới luật tương tự. Và không ai quản lý bạn 24/7 được cả, nên việc “giữ mình” đến mức độ nào tùy thuộc nhận thức của mỗi người. Phước lành của việc giữ giới trong sạch có ngay lập tức: bạn được an vui, không lo sợ và được người khác kính trọng. Mọ 4. Cung kính: Là khi ta thể hiện thái độ tôn trọng đối với những người đáng tôn trọng, có đạo đức, người lớn tuổi. Đặc biệt là cha mẹ và các bậc trưởng lão. Bạn có thể “gieo” ở bất cứ nơi đâu. Thậm chí không cần đến lời nói mà qua thái độ, suy nghĩ trong tâm. Phước lành của hành động này là bạn sẽ có địa vị tốt, được người khác tôn trọng. 5. Phục vụ: Đi làm tình nguyện, hay đơn thuần phục vụ cho công việc chung ở bất cứ nơi nào cần đến mình. Ta có thể Gieo ngay tại sân nhà, ngoài ngõ. Đôi khi đơn giản như chị Châu, chủ một tiệm bánh trong một cái ngõ nhỏ. Khi quét cửa tiệm, chị luôn quét rộng ra cả ngõ để ai đi qua cũng được tươi vui. Khi đi chạy bộ, chị tranh thủ lượm rác những chỗ mình qua. Và đúng là nhìn vào niềm vui, phước báu chị đang có thì đã thấy Phước lành nằm ngay trong chính tâm thức thanh thản, tự hào của người phục vụ ^^. Ngoài ra, Phước còn bao gồm việc tránh được bệnh tật, đau đớn, được người khác phục vụ sau này. Trong mini retreat, Chị Châu gieo duyên lành cho chúng mình với bộ môn cắt tỉa trang trí từ rau củ quả 6. Nghe Pháp: “Pháp” ở đây có thể là lời dạy của Phật hay các bậc trí tuệ. Nhưng cũng có thể hiểu chung là lời nói đúng đắn, giúp người nghe hiểu được sự thật và sống thiện lành hơn. Nghe hay đọc đều được. Ở bên cạnh người càng thiện lành, minh triết thì càng được “Nghe Pháp” nhiều. Đến một mức độ thường xuyên thì lời nói đó được “gieo” sâu vào bên trong mảnh đất tâm thức. Khi bạn suy ngẫm hay thực hành theo lời nói đó là bạn đang tự tưới tẩm những hạt giống lành. Dần dần trong vô thức, bạn có một “chiếc la bàn” hướng mình đến hành động đúng. Mà bạn lại Gieo cho mình được ở bất cứ nơi đâu, ngay cả khi đang di chuyển trên ô tô, máy bay đúng không ? ^^ 7. Thuyết Pháp: Việc “thuyết pháp” không dành riêng cho các bậc tu hành. Bạn có thể hiểu đơn giản rằng đó là khi mình dạy lại hay chia sẻ lại những bài học của mình với người khác. Đó là khi trong bất cứ cuộc trò chuyện nào, ta hướng tâm đến việc nói làm sao cho người đó bớt khổ, bỏ điều ác, làm điều lành. Chị Tiên (vườn Thùy Lâm) giải thích về mối liên hệ giữa tác động mua nông sản của người tiêu dùng ảnh hưởng thế nào lên quá trình chuyển đổi đô thị và môi trường. Và không chỉ bằng lời nói, các bậc cha mẹ thuyết Pháp hay nhất cho con bằng “Thân giáo”: dạy bằng chính cách sống của mình. 8. Hồi hướng Phước: Mỗi khi gieo được một hạt giống lành, ta không cần đợi chờ mà có thể ngay lập tức( “hồi hướng” - chia sẻ lại điều đó cho những người cần. Đơn thuần bằng cách niệm như sau: “Những phước lành tôi gieo trồng được ngày hôm nay, xin được hồi hướng/san sẻ đến cho cha mẹ, người thân và các bậc ân nhân của tôi. Mong họ được thụ hưởng…”. Khác với vật chất hữu hạn, Phước lành như một ngọn nến đang cháy có thể đem châm thêm cả ngàn ngọn nến khác mà không bị lụi tàn. Không bị mất đi mà còn được thêm. Mình nghĩ rằng bạn có thể sử dụng ngôn ngữ tự nhiên của chính mình, không nhất thiết phải sử dụng từ ngữ mang tính chất tôn giáo. 9. Tuỳ hỷ Phước: Đó là khi thấy một người làm việc tốt, ta tán dương và chia vui cùng họ. Không ghen tỵ, chê bai hay so sánh. Ngược lại nếu nảy tâm ghen tỵ, chê bai thì ta sẽ bị tổn hao kho Phước lành. Thầy mình dạy, đôi khi Phước từ tâm của một người biết hoan hỷ với hành động của người khác còn lớn hơn của chính người trực tiếp hành động - nếu như người kia hành động có vẻ tốt nhưng thực chất tâm lại không trong sáng. 10.Tu tập: Hiểu theo nghĩa rộng, tu tập không nhất thiết là đi tu mà là tổng hợp nhiều sự thực hành hướng thiện trong cuộc sống. Với mục đích có được những hiểu biết đúng đắn, từ hiểu biết đúng đắn dẫn đến quyết định và hành động đúng đắn. Đây chính là cách Gieo mang đến Phước lành lớn nhất. Và đó là những hạt mình Gieo ngày hôm nay . Còn bạn chọn Gieo những gì? Bài viết trên là 1 trong những bản tin Sức khỏe & Hạnh phúc mà Phương gửi đến hòm mail của bạn hàng tuần. Bạn có thể đăng ký nhận những email như vậy bằng cách nhấn "Join our mailing list" tại >>ĐÂY.

Thực tập cắm rễ: mỏ neo cho sự cân bằng Thân-Tâm mỗi ngày

Thực tập cắm rễ: mỏ neo cho sự cân bằng Thân-Tâm mỗi ngày

Trong số podcast mới nhất: “Sống chậm trên những cung đường”, mình chia sẻ về “Thực tập cắm rễ”(Grounding practices). Đây là những thực tập nền tảng cho bất cứ ai muốn thực tập sống chậm & cân bằng. Nhưng trước khi nói đến “thực tập cắm rễ” thì cần biết cái gì là “rễ” thông qua một ẩn dụ nổi tiếng: “Cây đời” (Tree of life).Bài tập này giúp chúng ta: Nhìn lại sự phát triển của bản thân trước đến nay mang tính hệ thống nhưng linh hoạt Xác định những khía cạnh nào trong cuộc sống là quan trọng ở hiện tại Định hướng sự phát triển có thể nảy nở trong tương lai tới Nào cùng bắt đầu ^^ VẼ NÊN "CÂY ĐỜI" CỦA MÌNH Nếu như ví sự phát triển của mỗi cá nhân như sự lớn lên của một cái cây, thì: -Hoa, quả: là những thành tựu bên bên ngoài do những hành động & nỗ lực phát triển của mỗi người. Cho nên mới có câu công sức lâu nay đã đến ngày “đơm hoa kết trái”. Ví dụ: một ngôi nhà mơ ước đã thành hình, một dự án thành công, một sức sống tươi tốt... -Những cành, nhánh: là các lĩnh vực trong cuộc sống đang quan trọng nhất mà bạn muốn tập trung phát triển lâu dài. Ví dụ: phát triển kỹ năng mềm, quản lý tài chính, xây đắp các mối quan hệ, chăm sóc sức khoẻ ... -Gốc: Những thế mạnh tự nhiên đã hình thành lên cốt lõi của bạn và cho bạn nhiều niềm vui & sức sống nhất khi được tận dụng. Ví dụ: tính sáng tạo, kỹ năng tổ chức, trí thông minh cảm xúc, khả năng chánh niệm, … -Rễ: Là những nguồn lực hỗ trợ đang có trong cuộc sống của bạn, có thể đang nuôi dưỡng cho sự phát triển ban đầu cũng như phát triển về sau của bạn. Ví dụ: Những mối quan hệ thân mật, gia đình, những cơ hội phát triển tại nơi làm việc ,các khoá học đang có, và dĩ nhiên là cả dòng tiền bạn có… -Đất: là những giá trị, ý tưởng và niềm tin cốt lõi đang giúp bạn vững vàng và hỗ trợ bạn phát triển. Ví dụ: sự chính trực, từ bi, tính công bằng, sự bình thản… Trong hầu hết các kỳ retreat, Phương đều cho các bạn làm bài tập này . Và thường thì chúng mình có một khoảng thời gian rất tuyệt vời để tự nhìn nhận lại bản thân. Nhìn lại càng sâu và hệ thống, hướng phát triển tiếp theo càng rõ. Khi nhìn cái cây của mỗi người, chỉ trong 1 trang giấy ta hiểu được họ từ "gốc rễ" ban đầu lẫn những khao khát sâu sắc bên trong. Nếu muốn làm bài tập này, bạn hãy tự vẽ ra cho mình một cái cây. Vẽ đến đâu, xác định đến đó và ghi vào các từ khoá đến với bạn. Thông thường, cách tốt nhất là nên ngồi tịnh tâm & thư giãn trong tầm 10p và tự ngẫm lại về sự phát triển của bản thân từ trước đến nay. Đây là một bài tập mang tính tự soi chiếu, nên tốt nhất bạn nên ngồi trong một không gian riêng tư, yên tĩnh và cho mình nhiều thời gian. Không có đúng-sai, xấu-đẹp, chỉ có bạn tự đặt câu hỏi cho mình, tự soi chiếu và tự đón nhận những câu trả lời chân thật đến từ bên trong. Cũng không cần đặt áp lực phải vẽ đẹp, phải "làm thế nào cho đúng". Cứ để cho mọi thứ thật tự nhiên như 1 dòng chảy đi từ tâm thức của bạn ra trang giấy. VẬY THỰC TẬP CẮM RỄ LÀ GÌ? Cũng như những cái cây, chúng ta đang ở trong một môi trường đầy biến động và khó lường. “Giông bão cuộc sống” có thể nổi lên bất cứ lúc nào. Và những cái cây cắm xuống bộ rễ vững chãi nhất & biết liên kết nhất với đồng loại sẽ là những cây kiên cường nhất đi qua những cơn bão. Muốn thay đổi hoa trái, phải thay đổi gốc rễ. Với con người, rễ là mọi loại nguồn lực. "Cắm rễ” là làm sao để những nguồn lực bạn đang có giúp bạn được sống đúng với những giá trị, ý tưởng và niềm tin căn bản của mình (“hút dưỡng chất từ đất” lên). Qua mỗi ngày. Bí quyết của việc “cắm rễ” nằm ở chỗ chúng ta nuôi nấng những nguồn lực này như thế nào hàng ngày? Chúng ta chỉ lo nuôi những nguồn lực ngắn hạn hay có thể phóng tầm nhìn xa để nuôi bộ rễ tương ứng cho hướng phát triển cao nhất của mình ? Chúng ta có đề phòng rủi ro hay đợi đến khi giông bão ập qua mới bật khóc vì bộ rễ quá nông của mình? Mình dùng từ “thực tập” (practice) vì từ này hàm nghĩa rằng: Sức mạnh bộ rễ không phải chỉ nằm ở những điều có sẵn, mà là từ nỗ lực bản thân qua thời gian. Ngay cả với những thứ "có sẵn" rồi mà không nuôi nấng thì cũng khô cạn mà thôi! Chúng ta đều đang trên tiến trình làm cho mọi thứ mỗi ngày tốt hơn 1 chút, đơn thuần bằng cách làm thường xuyên những điều nhỏ thôi. Và ngay cả khi có thành tựu to rồi, ta vẫn thực tập để gia cố bộ rễ, không ngừng chuẩn bị cho tương lai đầy biến động. Thực tập này rất linh hoạt, nhiều dạng thức ở "bề ngoài". Nhưng 2 điều kiện quan trọng không đổi đó là: Bạn duy trì sự chú tâm vào hoạt động mình đang làm, và không tranh thủ làm bất cứ điều gì khác khi làm nó. Bạn làm cho nhu cầu của chính mình, không vì ai cả. "Mỗi hành động là một nghi lễ, mỗi từ nói ra là một lời cầu nguyện, mỗi bước đi là một cuộc hành hương, mỗi nơi chốn là một đền thờ, mọi thứ đều cao cả, mọi thứ đều linh thiêng và chính điều đó sẽ không làm chúng ta lạc khỏi những gì ở đây và bây giờ. " - Charles Eisenstein. CÁC DẠNG THỰC TẬP CẮM RỄ -Xây dựng và duy trì những thói quen không thể thiếu (Ví dụ: luôn thở thư giãn & tập thể dục mỗi buổi sáng, luôn gấp quần áo gọn gàng trong ngăn tủ) -Tuân thủ một thời khoá biểu hợp lý, cân bằng và có kỷ luật cao (Ví dụ: luôn dậy trước 6h sáng, nghỉ trưa ngắn thay vì xem điện thoại…) -Kết nối với bản thân trong một khoảng thời gian của ngày (Ví dụ: viết nhật ký 3 điều lành, ghi nhận lại cảm xúc đã có trong ngày, ghi lại những gì cảm thấy trân trọng…) -Kết nối với những mối quan hệ quan trọng (Ví dụ: luôn dành 1 khoảng thời gian ăn cơm cùng gia đình và hỏi về ngày của họ, vui đùa cùng lũ trẻ ngoài thiên nhiên; hoặc “Thực tập Làm Mới” mỗi khi gặp khó khăn trong mối quan hệ…) -Sự chăm sóc bản thân đơn giản nhất mỗi khi cơ thể đưa ra tín hiệu cần (Ví dụ: mang theo bình nước đặt trước bàn làm việc để không quên uống, buông thư mỗi tối trước khi đi ngủ, tập thể dục mắt sau mỗi giờ làm việc bên máy tính…) -Một thực tập cân bằng thân-tâm nào đó đang giúp cải thiện sức khoẻ (Ví dụ: thiền, Yoga, viết sáng tạo, làm vườn, đi dạo ngắm mặt trời lặn mỗi chiều, tụ họp với cộng đồng chung niềm tin…) Lưu ý : dù thực tập cắm rễ có thể bao gồm thói quen, vẫn có ý nghĩa sâu xa hơn thói quen. Bản thân “thói quen” thường mang tính tự động và không nhất thiết có nhiều ý thức đặt vào trong đó. Còn "thực tập cắm rễ” là khi bạn ý thức sâu sắc về việc mình đang làm, chú tâm vào nó và cho nó những điều chỉnh thực sự linh hoạt để đạt được mục đích sâu sắc đằng sau. Nó cũng không cố định như thói quen, mà có thể được điều chỉnh dạng thức qua thời gian. Ví dụ: cùng là "pha & uống cà phê" nhưng nếu như bạn đơn thuần làm nó vì không thể thiếu caffeine thì đó chỉ là thói quen. Bạn có thể vừa uống vừa lướt điện thoại. Còn nếu bạn pha & uống mà đặt mục tiêu không nghĩ ngợi gì, cho nó thật nhiều sự chú tâm thì đó là "cắm rễ". Trên đây là 1 số cây đời và bộ rễ của chúng mà chúng mình đã vẽ trong Healing forest retreat (2019) tại Bùi Farm. MỘT SỐ ĐẶC ĐIỂM CỦA THỰC TẬP CẮM RỄ -Bạn làm nó hàng ngày, thiếu là không chịu được :) -Đơn giản và không mất nhiều thời gian hay đòi hỏi điều kiện phức tạp, gần như có thể “mang theo” đến bất cứ đâu -Nó giúp bạn được quay trở về với con người chân thật nhất, yêu thương nhất của mình -Bạn có thể làm ở hầu như bất cứ đâu, bất cứ hoàn cảnh nào với những điều chỉnh đơn giản. -Không bắt buộc, nhưng thường là thực tập nuôi dưỡng cả thân & tâm. MỘT SỐ VÍ DỤ & CÁCH SỬ DỤNG THỰC TẬP -Ví dụ 1: Yoga & thiền mỗi sáng như Phương có kể trong podcast.Khi bận dịch chuyển hay mệt mỏi thì có thể linh hoạt điều chỉnh theo khung thời gian. -Ví dụ 2: Người thực tập là Thái Hà - coachee đã đi cùng Phương trong 2 đợt coach 1:1. Hà giữ cân bằng khi cực kỳ bận rộn bằng việc uống một cốc nước ấm. Khi uống, Hà sẽ hoàn toàn chú tâm cảm nhận sự di chuyển của dòng nước trong cơ thể. Việc này đơn giản nên làm được nhiều lần trong ngày, vừa khiến bạn Hà vừa bổ sung đủ lượng nước vừa giúp bạn “về nhà” với cơ thể mình. CREDIT: Bài tập gốc được chia sẻ bởi chị Giang (nhóm Vòng Tròn Bạn Hữu) với 4 bộ phận Rễ, Đất, Gốc, Cành. Health Coach Nam Phương hệ thống hoá và phát triển thêm để chia sẻ trong các trại hè, nghỉ dưỡng...với mục đích khuyến khích mỗi cá nhân tự soi rọi và không nhằm mục đích thương mại. Thực chất, “Cây đời" (Tree of life) không phải là độc quyền của bất cứ tổ chức nào mà là hình tượng phổ quát xuất hiện trong vô số thần thoại trên thế giới. Có liên quan đến hình tượng “Cây thiêng” (Sacred trees) trong các truyền thống tôn giáo, triết học và cả các bộ thần thoại hiện tại như Trò chơi vương quyền, Biên niên sử Narnia…

[ Đà Lạt du ký ] Một Little Forest

[ Đà Lạt du ký ] Một Little Forest

Tôi vô tình xem Little Forest tầm 2 tháng trước. Một bộ phim giản đơn, tươi mát và thấm đẫm tinh thần Nhật Bản. Thoại tối giản, phim giống như một bộ phim tài liệu không lời với chủ đề "từ nông trại đến bàn ăn". Cô gái trong phim sau một thời gian sống ở thành thị thì trở về ngôi nhà vùng nông thôn, hàng ngày tự trồng cấy, chẻ củi, nhóm bếp...và làm các món ăn. Tôi ngạc nhiên thấy mình, một kẻ rất lười nấu nướng, say sưa theo dõi cô dành ra bao nhiêu công sức để chuẩn bị các món ăn, hít hửi và thưởng thức nó một cách trọn vẹn. Có lẽ không cần phức tạp như bình luận rằng "tìm thấy tinh thần thiền trong LF", tôi nghĩ món ăn ngon ở đây là vì mình được hưởng thành quả do chính mình làm ra, mình đặt cả trái tim mình vào đó. Tôi thấy mình như được cùng ăn với cô, hưởng lây niềm vui của cô vậy. Giữa 2 phần phim (Thu/Đông và Xuân/Hạ), tôi nhảy ngay vào bếp và làm cho mình một dĩa mì Ý và thấy ngon hơn bình thường. Thế rồi sau vài giờ đắm chìm trong cảm hứng, tôi trở về nếp sống của một cư dân thành thị. Có nghĩa là bao nhiêu ngày tháng đều theo nhịp sáng chiều đi làm, tối về lăn ra vì mệt. Ăn uống thì tôi chọn hoặc quán chay, hoặc chỗ khang trang, hoặc nhà ăn của giáo xứ...những nơi cho người ta hy vọng về một lương tâm tốt lành. Thời tiết càng ngày càng nóng điên người, mà tôi lại tự xếp mình vào loại "động vật ôn đới". Nên tôi cứ khổ sở vật vã mãi cho đến khi một kẻ không chịu nổi thành thị khác là người yêu tôi trở về sau 3 tháng rưỡi hành thiền ở Myanmar. Chẳng biết kẻ nào rủ trước, chỉ biết người kia lập tức gật đầu cái rụp và cả 2 lập tức cuốn gói đi không đợi 1 khắc. Chúng tôi đã có 9 ngày thật tuyệt vời.Nằm dựa vào nhau trên đồi cỏ và hỏi nhau ''chuyến đi yêu thích nhất từ trước đến nay là gì?", thì câu trả lời đều như nhau. Trước đấy tôi chưa bao giờ được hưởng cái hạnh phúc trọn vẹn của tổng hòa các yếu tố: chỗ ở ưng ý, khí hậu mát mẻ, quang cảnh đẹp, thức ăn và cà phê ngon, bạn đồng hành hợp gu... như vậy. Nhưng trước hết, hãy nói về một Little Forest được tìm thấy sớm một cách bất ngờ: INDIgo Home Là một căn nhà lợp gỗ nằm trên một dải đất hẹp, INDIgo ở lưng chừng một vùng đồi ngay TT thành phố - cách Hồ Xuân Hương cũng chỉ tầm 2km. Không kinh doanh đại trà, nhưng có danh tiếng thơm nức trong vòng tròn bạn bè của tôi. Kẻ thì đã đến và có bao nhiêu là cảm hứng, chụp bao nhiêu là pô ảnh, người thì được mời đến do anh chủ vô tình đọc Tumblr và cảm thấy đồng điệu nhưng lại đang bận bịu với những dự định viễn du. Họ nói về INDIgo và anh T chủ nhà nhiều đủ để tôi thực sự muốn tự trải nghiệm mặc dù đã kiếm được một villa không tệ, giá bằng 1/2 ở nơi khác. Nhưng cái tôi hoàn không dám mong chờ ở INDIgo là một cảm giác rất ''little forest''. Cả khu dorm và bếp đều có không gian nhìn ra rừng thông, vườn cây hay những trang trại nhỏ phía xa. Khắp nơi thấy những quả thông, lá khô và cà chua bi căng mọng. Một gian phòng chung bé tẹo, nhưng có giá sách rất tuyển lựa, ghế và nệm êm, cách trang trí xinh xẻo và cảm giác chi tiết tỉ mẩn khi người chủ tự chăm chút không gian trước hết là cho chính mình. Một khu bếp mở, ngập tràn nguyên liệu tự nhiên và các cá nhân đam mê ẩm thực. Một kiểu bếp khiến ta muốn nấu, muốn tập trung cho thức ăn mà thôi. Ngày nào tôi cũng mong chờ một bữa ăn đẹp mắt, tươi mát và ngon lành với chó mèo xu nịnh xung quanh ở đây. Mặc dù giường dorm rung lắc khó ngủ và muỗi rất nhiều, nhưng chúng tôi bỏ qua được khi ở càng lâu chúng tôi càng cảm thấy được giá trị rất thuận tự nhiên nơi đây. Bọn thú ở đây cũng thân thiện với bất cứ con người nào, hiển nhiên là nổi tiếng trên mạng xã hội hơn hẳn những con người thầm lặng. 2 con mèo con Kỳ Lam và Trầm Hương nhỏ xíu và đáng yêu vô cùng. Con Bún Riêu lanh lợi y như con chó bước ra từ câu chuyện Cuộc phiêu lưu của Tintin. Nó nhiệt tình nhất với chúng tôi, ra đón từ ngày đầu tiên và nếu không phải do tôi ảo tưởng, ngày cuối cùng vốn định đi giang hồ (làm cả nhà tìm loạn cả lên) thì cũng chạy về tiễn biệt. Nhờ nó mà người yêu tôi cũng được tham gia ké "Đại hội chó'' toàn khu vực do nó chủ trì tầm 5h sáng hàng ngày. Sẽ có một con chó mực, một con béc giê nhát cáy mắt buồn, một con chó nâu chân ngắn tăng động và một con chó mới đẻ ngay cạnh nhà đến vờn nhau với con Riêu trên đầu dốc. Hoặc giả có lúc chúng nó chỉ đứng đó tâm sự với nhau chuyện gì thì tôi không hiểu. INDIgo có một kiểu motto ngầm: ''tôi đưa vào hơi thở của riêng tôi, hãy chỉ ở lại nếu bạn tận hưởng được nó''. Điều đó thể hiện rõ nhất qua team quản lý là một vòng tròn khép kín các cá nhân hoạt động trong lĩnh vực kiến trúc và nghệ thuật (?). Các bạn đều nhạy cảm, kiệm lời và toát lên cái vẻ đặc biệt lặng lẽ nếu ta tiếp xúc riêng. Tôi còn có cảm tưởng rằng không cẩn thận mình sẽ xâm hại đến không gian riêng tư của họ và làm đứt mạch suy nghĩ khi có một người nào đó đang ngồi may vá hay đọc sách trên nền nhạc xưa vậy. Và cái cảm giác ban đầu của tôi được xác nhận khi một tối, thấy cả team ngồi bó gối xem Little Forest :) 2 tuần đông khách là đủ để team này cảm thấy mệt mỏi và muốn giảm thiểu. Họ yêu INDIgo và muốn trước hết niềm yêu thích đấy của mình không bị ảnh hưởng bởi các lý do thông thường (tài chính hay chính quyền). Các cá nhân đến đây ngoài bữa ăn ra thì không mong chờ phục vụ nhiều, ngược lại phải biết tính họ. Vốn đi nhiều dorm ở nhiều nước, đôi lúc tôi cũng nổi cơn tự ái hay ghen tị của một outsider đứng ngoài vòng tròn đó. Hoặc vì tôi quen với kiểu được là trung tâm chú ý của một vài chỗ và tự làm hư mình. Nhưng nhờ vậy mà những ngày cuối khi INDIgo vãn khách, nhiều lúc hai chúng tôi cũng được cảm nhận sự tĩnh lặng yên bình như thế thuê được cả căn nhà. Anh T trưởng nhóm là một cá nhân thực sự khác. Khôn ngoan và rất cởi mở. Tóc xoăn tít, môi dày và bụi bặm theo đúng gốc gác Tây Nguyên :). Chúng tôi gặp anh vào một buổi tối, thoạt đầu chỉ để anh giải thích một vài điều. Nhưng rồi hứng lên, anh chia sẻ thêm về INDIgo 2 với tinh thần "sáng tạo cần sự cô độc" và về dự án cộng đồng ở nơi khác đang được ''nuôi'' bằng nguồn tiền từ nơi này. Về tuổi thơ anh sống giữa núi rừng, trong những trang văn không hề biết đến những cuồng quay của cuộc sống bên ngoài. Về sự dổ vỡ ta phải chấp nhận khi đi đến cuối cùng của bất cứ quá trình nào. Về sự chán ghét điện thoại và những kiểu quan hệ muốn ngắt đi theo nó. Về sự xoay chuyển trong quan niệm kiến trúc chỉ cần '' vừa vặn như một tấm áo''. Hai tay anh liên tục đập xuống hay vẽ lên nền đất. Chiếc túi da đã cũ và giọng anh sôi nổi, mặc dù tôi đoán chắc chắn đây không phải lần đầu anh nói về những chủ đề này. Anh đưa ra một chiếc ly gốm nhỏ với những mảnh vỡ đã được gắn lại và nói về việc anh giữ nó như sự quý trọng tuyệt đối đối với mối quan hệ của người tặng. Chẳng biết đó là do cao hứng hay do anh cố tình kể chuyện để truyền cảm hứng, anh kết thúc bằng việc đề nghị chúng tôi đọc thử ''Cuộc cách mạng một cọng rơm''. Nói rồi, T xin lỗi vì đã ''nhiều chuyện'' rồi đứng lên đi về phía đống lửa tại được đốt lên để chia tay 2 người khách Anh. Sáng hôm sau thức dậy lúc 6h sáng, tôi thấy người yêu mình đã đọc xong cuốn sách. Nắng lại lên trên đỉnh đồi. Ghi chú: Đây là bài viết của tôi cách đây khá lâu, khi mới lên Đà Lạt lần đầu ^^ Nếu thích, bạn có thể chia sẻ để lan toả cảm hứng cho bạn bè nhé ^^

Không thể có cà phê “đặc sản” nếu thiếu những con người “đặc biệt”

Không thể có cà phê “đặc sản” nếu thiếu những con người “đặc biệt”

Đà Lạt càng gần Noel càng lạnh hơn thường lệ. Năm giờ rưỡi sáng trời vẫn tối thui và gió lạnh không ngừng thổi qua khe cửa. Tôi vùng dậy đi tập Yoga ca sớm nhất để còn kịp vào vườn thu hoạch cà phê đang mùa chín rộ. Trang, huấn luyện viên Yoga, thấy tôi ra về sớm hơn thường lệ liền hỏi dạo này anh bận việc gì hả. Tôi trả lời “anh đang trải nghiệm tại vườn của chú Sơn để tìm hiểu về cà phê đặc sản”. Như chợt nhớ ra điều gì Trang nói với tôi “A, chú Sơn, chú Sơn ... có phải chú Sơn có người cháu là anh Quang mở quán cà phê Là Việt ở Đà Lạt không anh”. Trang chia sẻ thêm trước khi trở thành huấn luyện viên Yoga đã từng mở quán cà phê và cũng đang muốn tìm hiểu kỹ hơn về việc sản xuất cà phê ở Đà Lạt. Tôi bèn mời Trang hôm nào rảnh qua câu lạc bộ cà phê Maison rồi cùng vào vườn của chú Sơn, cách bờ hồ Xuân Hương khoảng 7km, trải nghiệm việc thu hoạch và các công đoạn xử lý cà phê ngay tại vườn. Cà phê đặc sản (cà phê Arabica) tại Việt Nam Năm 2014 anh Quang, cùng những người bạn, mở quán cà phê đặc sản đầu tiên ở Việt Nam - quán The Workshop tại Sài Gòn. Quán đã hoạt động được 3 năm và vẫn đang làm ăn tốt. (nguồn loa_fm/ep-57) Anh là người kéo chú Sơn vào cuộc, kết nối chú với các chuyên gia cà phê nước ngoài, cùng đồng hành với chú và những người trồng cà phê tại Đà Lạt. Cà phê của Là Việt cung cấp hiện nay thì phần nhiều là Catimor, một số lượng vừa phải là Typica và Bourbon. Theo anh cà phê của Việt Nam thì nó cũng mắc nhưng chất lượng nó chưa tốt và cực kỳ không ổn định. Và phương pháp dễ dàng và ổn định nhất là nhập khẩu cà phê từ nước ngoài và bán nó. Điều này cũng giống như việc Việt Nam là một đất nước sản xuất gạo nhiều, nhưng dân mình thì ăn gạo Nhật, Đài Loan. Cũng như vậy, người Sài Gòn đang uống nhiều cà phê từ Ethiopia và Kenya. Theo anh các quán cà phê hiện đang chú trọng cà phê đặc sản, khó kiếm tiền, và không kiếm được nhiều tiền. Vì chi phí đầu tư để làm ra chất lượng đó là vô cùng cao. Nó cao khoảng gấp năm lần quán cà phê bình thường. Cực kì cao và không hiệu quả. (nguồn caphethoibao.com) Cà phê Arabica Đà Lạt Đà Lạt với độ cao, thổ nhưỡng và khí hậu thích hợp từ lâu đã sản xuất được nông sản có tiếng trong đó có trà và cà phê. Cà phê Arabica chất lượng cao được người Pháp trồng ở Đà Lạt năm 1857. Họ đã lập ra nhiều đồn điền cà phê và sau đó bán ra thị trường thương hiệu cà phê “Arabica du Tonkin” (Arabica Bắc kì) dành cho tầng lớp thượng lưu vang bóng một thời. Việc Starbucks chính thức bán sản phẩm cà phê Arabica Đà Lạt với mức giá hơn 1,000,000 VNĐ / kg tại các hệ thống cửa hàng chính hãng tại Mỹ và các nước phát triển cũng góp phần khẳng định Việt Nam có thể sản xuất ra cà phê Arabica chất lượng cao chứ không chỉ đơn thuần là nước xuất khẩu cà phê Robusta lớn thứ hai thế giới. Tháng 1 năm 2016, Starbucks chính thức cho ra mắt sản phẩm cà phê Arabica Đà Lạt, Việt Nam. Từ trước khi giới thiệu sản phẩm này tại thị trường Việt Nam, Starbucks đã đưa cà phê Đà Lạt vào hệ thống sản phẩm cao cấp, gọi là Starbucks Reserve, từ cuối năm 2015 và bán tại các cửa hàng Starbucks Reserve tại Mỹ và các nước phát triển. Vì vậy mà khi chào bán tại Việt Nam, toàn bộ bao bì của cà phê Đà Lạt được đóng gói với thương hiệu Reserve rất đặc trưng. (nguồn seedtomysoul.wordpress.com) Cà phê Arabica Đà Lạt, Việt Nam. Chủng loại Catimor. Điều đáng nói ở đây là Starbucks đang bán loại cà phê Arabica chất lượng có thể coi là thấp nhất Đà Lạt với cái giá gấp khoảng 5 lần giá trị thực của nó. Loại cà phê Đà Lạt mà Starbucks đang bán là giống cà phê Catimor (nguồn: Starbucks Store). Catimor được lai tạo từ cà phê Arabica và Robusta để tạo ra một giống cà phê mới có sản lượng cao (gấp nhiều lần giống Arabica thuần chủng) và khả năng chống chịu sâu bệnh tốt hơn. Catimor mang 30% đặc điểm của Robusta nên không thể so sánh với độ thơm ngon của những giống Arabica thuần chủng như Bourbon hay Typica. Hiện tại các cây Arabica thuần chủng được Pháp trồng ở Việt Nam đã bị chặt bỏ gần hết để trồng giống Catimor cao sản hoặc các nông sản mang có giá trị kinh tế cao hơn như hoa, dâu tây ... Người Việt Nam trồng được cà phê ngon nhưng không biết cách gìn giữ và phát triển. Năm 2013, chuyên gia cà phê người Mỹ gốc Việt Will Frith quay trở lại quê mẹ và bắt đầu hành trình tìm kiếm cà phê arabica chất lượng cao tại Đà Lạt. Will gặp anh Quang và được dẫn lên thăm vườn chú Sơn. Tại đây anh được thưởng thức một “giống cà phê Arabica lạ” có lá to, trái lớn và đặc biệt thơm ngon: vị chua thanh và nhiều mùi thảo dược. Có người nói đó là Pacamara, số khác lại cho rằng đó là Maragogype. Sẽ cần một thời gian và cả một câu truyện riêng để xác định xem giống cà phê lạ này nên mang tên gì và nó tới từ đâu. Từng là chuyên gia quản lý chất lượng cho nhiều công ty rang xay cà phê ở Mỹ và sau đó là Singapore, Will Frith trở về Việt Nam để đi tìm cà phê chất lượng cao. Will cho biết, cà phê ngon đối với anh phải là loại cà phê có hương vị hoa trái chứ không phải đắng và nồng. Để nhận biết được những hương vị tinh tế đó, phải theo học chuyên về nếm cà phê mới nhận ra hết được hàng chục loại hương và vị trong một loại cà phê trong thời gian khá dài. Tuy nhiên, một người bình thường cũng có thể nhận biết được rất nhiều thông tin trong một tách cà phê theo bảng tiêu chí về đánh giá hương, vị cà phê có tên “Coffee taster’s flavor wheel” do các chuyên gia thử cà phê xây dựng nên. (nguồn saigonamthuc.thanhnien.vn) Gặp gỡ chú Nguyễn Văn Sơn Cách đây một năm, tôi không thoả mãn với cách bán hàng giá trên trời theo kiểu đánh bóng thương hiệu, hoặc với những thông tin chung chung như “cà phê Arabica Blend này là công thức đặc biệt của quán em”. Hành trình khám phá cà phê chất lượng cao tại Đà Lạt của chúng tôi, có lẽ cũng như bao người yêu thích cà phê khác, bắt đầu từ sự không rõ ràng về nguồn gốc, thành phần, tiêu chuẩn đánh giá. Hay thiếu những câu truyện truyền cảm hứng và có sức thuyết phục về quy trình sản xuất ra những loại cà phê chất lượng cao, an toàn cho sức khoẻ. Đầu tháng 10 năm 2016, tôi gặp chú Sơn trong một lần đi tìm mua cà phê đặc sản làm quà tặng với lời hứa hẹn từ một người bạn là ở nhà chú có giống cà phê Pacamara đặc biệt thơm ngon không có ở nơi nào khác. Ấn tượng đầu tiên ở chú là một con người cởi mở và nói về cà phê cả ngày không biết chán. Chú nói muốn nếm thử cà phê Pacamara thì phải chờ qua tết âm lịch vì lượng Pacamara của năm ngoái đã hết và giống cây này ra trái muộn hơn những giống Arabica khác. Bù lại tôi được chú mời uống đủ loại cà phê Arabica Blend, Bourbon rồi Typica chú trồng và chế biến ngay tại nông trại theo quy trình ướt (full-washed / wet process) để đảm bảo chất lượng đồng đều, đỡ bị ảnh hưởng bởi khí hậu nắng mưa không ổn định của Đà Lạt. Theo tư liệu của The Workshop, một trong những quán cà phê đặc sản đầu tiên tại Sài Gòn và là khách hàng thân thiết của Son Farm Pacamara, thì chú Sơn là một người “sống-vì-cà-phê”. Chú có vườn cà phê ở phường 5, thành phố Đà Lạt, độ cao 1500m, diện tích 4 ha với khoảng 18,000 gốc Arabica (như Bourbon, Typica, Pacamara …). Mỗi gốc cà phê, bằng tất cả tình yêu và tâm huyết, đều được chú vun trồng và chăm sóc cẩn thận để rồi tháng mười hàng năm, những trái cà phê chín mọng được thu hái bằng tay, được lên men và sơ chế ngay tại vườn để có thể cho hương vị tốt nhất. Không chỉ trồng, thu hoạch và chế biến cà phê, chú còn có sở thích rang và thưởng thức cà phê do chính mình làm ra. Niềm đam mê ngày càng mạnh mẽ đã biến thành động lực để chú sản xuất ra loại cà phê Arabica chất lượng cao nhất tại Đà Lạt. Trong những năm tới, chú dự định sẽ phát triển 2,000 cây cà phê Pacamara chất lượng cao từ phương pháp ghép cây. Chú Nguyễn Văn Sơn, chủ nông trại và doanh nghiệp Son Farm Pacamara (SFP CO.LTD) Chú gần như là người trồng cà phê duy nhất có thể tự mình làm từ A-Z (from farm to cup): từ việc xác định giống, chăm sóc, thu hoạch, sơ chế, lên men, sàng lọc, rang xay, cupping (tức quy trình ngửi-nếm một cách chuyên nghiệp để kiểm định chất lượng cà phê), cho đến pha chế. Phải chục bước lớn nhỏ để cho ra được một tách cà phê vừa ngon theo đúng tiêu chuẩn đánh giá của các chuyên gia, mà có thể tinh chỉnh cho hợp với khẩu vị của từng đối tượng khách hàng. Vừa pha chế cà phê bằng nhiều loại dụng cụ chuyên nghiệp, chú vừa chia sẻ chân thành và cởi mở tất-tần-tật những gì chú biết về cà phê. Chú nói càng làm cà phê, chú càng thấy mình chưa biết gì về cà phê cả. Có quá nhiều thứ cần phải học và quá nhiều việc cần phải làm để có thể ổn định và nâng cao chất lượng. Những gì chú biết về cà phê là do quá nhiều người, trong đó có những chuyên gia cà phê nước ngoài, tới thăm quan thử nghiệm tại vườn của chú. Chú trao đổi, học hỏi, thậm chí tranh luận về giống cà phê lạ trong vườn chú mà dần dần nó ngấm vào người lúc nào không hay. Lúc bắt đầu chú cũng trồng cà phê như những người khác cứ tuốt xô, xanh chín gì hái hết, đi bán cho dân thu mua lấy tiền về nhà ngủ cho khoẻ. Có lần anh Will Frith, chuyên gia cà phê người Mỹ, có mang cà phê Geisha, loại cà phê Arabica nổi tiếng ngon nhất thế giới giá một nghìn hai trăm đô một ký beans (hạt xanh), mời chú. Chú uống xong nhận xét luôn: “cà phê gì chỉ được cái thơm, còn thua nước sái cà phê phin Việt Nam”. Sau này chú mới biết cà phê đó được pha thủ công theo trào lưu “làn sóng cà phê thứ 3” được khởi nguồn từ Mỹ. Làn sóng thứ ba của cà phê là một phong trào sản xuất cà phê chất lượng cao, và xem cà phê là một nghệ thuật chế biến và thưởng thức thực phẩm thủ công, giống như rượu vang, chứ không phải là một thứ hàng hóa. Nó đòi nói việc cải thiện ở tất cả các khâu sản xuất, từ khâu trồng và chăm sóc cây cà phê, thu hoạch và chế biến cho tới việc làm mạnh hơn các mối tương quan giữa những người trồng cà phê, nhà thu mua và các nhà rang xay, tới việc nâng cao chất lượng và rang tươi ..., cho tới pha chế tay nghề cao. (dịch từ wikipedia.org) Sau nhiều lần “va nhau” với chuyên gia nước ngoài như vậy, và nhận được lời nhận xét: “người Việt Nam bọn mày chẳng biết cái cóc gì về cà phê”. Chú thấy “quê quê” và với bản tính khi-đã-làm-gì-là-làm-đến-cùng, chú lăn vào học hỏi, thử nghiệm và cũng trả giá nhiều để có thể tự mình sản xuất ra được cà phê chất lượng cao, theo tiêu chuẩn thế giới.
Và cũng vì đã từng “chê” cà phê ngon nhất thế giới không bằng nước sái, chú thấy cũng “bình thường thôi” khi pha cà phê mời khách và được nhận xét cà phê gì mà không bằng nước giảo, hoặc khi chia sẻ về cách làm cà phê thì được trả lời là tao làm cà phê từ khi mày còn chưa mở mắt, mày biết cóc gì mà nói. “Thì mình cũng đã từng chê cà phê của chuyên gia như vậy mà, giờ người ta nhận xét lại mình như vậy cũng có gì đâu. Người ta chưa biết thì mình chia sẻ từ từ, cái gì cũng phải có bước đệm.” Đó là lý do chú đầu tư trang thiết bị để mở câu lạc bộ cà phê tại gia với mục đích làm sao để người Việt mình biết đến dòng cà phê chất lượng cao và biết cách thưởng thức cà phê ngon, an toàn và có lợi cho sức khoẻ. Cái gì quá cũng không tốt mà chưa đủ độ thì chưa đạt chuẩn thơm ngon. Lên men hoặc rang quá độ thì cả mẻ cà phê đó coi như bỏ đi, mà lên men hoặc rang chưa đủ thì chưa kéo lên được hết mùi vị đặc trưng của từng loại cà phê. Cũng như vậy khi pha chế thiếu hay thừa lượng cà phê, xay cà phê mịn hay thô, nhiệt độ nước cao hay thấp, thời gian chiết xuất dài hay ngắn đều ảnh tới chất lượng tách cà phê. 70% chất lượng cà phê nằm ở trong vườn Theo chú, 70% chất lượng cà phê nằm ở trong vườn, nếu bạn có giống cà phê tốt, trồng và chăm sóc đúng, khi thu hoạch chỉ hái trái chín, sơ chế ngay trong ngày, phơi khô và bảo quản đúng cách thì dù có rang bằng chảo và pha chế không-quá-tệ thì cũng lên được đúng vị cà phê. Những “bí-kíp” rang cà phê theo kiểu của Việt Nam như rang cháy bóng, trộn thêm bơ, đường, đậu nành, bột bắp thậm chí nước nắm hoặc các chất tạo hương liệu, chất tạo bọt, chất tạo độ sánh khác chỉ là để dấu đi khiếm khuyết của hạt cà phê thiếu chất lượng. Tại câu lạc bộ cà phê Maison Coffee tại 1/3 Lê Hồng Phong, Đà Lạt. Chúng tôi không những được chia sẻ tất-tần-tật về cà phê mà còn được Chú Sơn trực tiếp hướng dẫn mọi “bí-kíp” về việc chế biến, chọn lọc, rang xay và pha chế cà phê. Việc tự tay hái, pha chế, chọn lọc, rang, và pha chế khiến chúng tôi cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của từng hạt cà phê và quý trọng công sức của những người nông dân chăm bón từng gốc cà phê, người công nhân hái lựa từng trái cà phê chín đỏ để làm nên một tách cà phê ngon. Khi trái cà phê chín đỏ là lúc vào vụ thu hoạch. Chúng tôi hái lựa từng trái chín để đảm bảo độ ngọt của trái cà phê đủ tiêu chuẩn lên men

Trái tươi được bóc vỏ và lên men ngay trong ngày để đảm bảo chất lượng tốt nhất

Chú Sơn đang hướng dẫn bọn tôi rang cà phê Kết Câu chuyện về cà phê đặc sản và những con người tạo nên giá trị đặc biệt cho loại cà phê này còn rất dài. Làn sóng cà phê thứ 3 cũng mới lan toả về Việt Nam vài năm gần đây. Ý nghĩ về việc phát triển cà phê theo hướng chất lượng cao và bền vững tại Đà Lạt đôi lúc thoáng qua như một giấc mơ. Còn rất nhiều đam mê cần được chia sẻ và rất nhiều việc cần phải làm. Thay cho lời kết phần này, tôi trích lời anh Will Frith, người có công khám phá cà phê chất lượng cao ở Việt Nam, khi nói về chú Sơn và cà phê của chú tại trang web cá nhân của anh: “chú Sơn gần như chắc chắn là người trồng cà phê đam mê nhất mà tôi từng gặp. Nhận thấy trong vườn mình có những cây cà phê lớn hơn bình thường với trái và hạt rất lớn, chú đánh dấu và dặn công nhân để riêng ra. Chú đã phát triển được khoảng 200 cây giống từ những cây đó và chuẩn bị vài mẫu hạt xanh để tôi và Quang nếm thử. Cà phê của chú Sơn là loại cà phê sạch và ngon nhất tôi từng được uống ở Đà Lạt. Việc chú không ngừng học hỏi và tiến bộ cho tôi rất nhiều niềm tin vào những gì chú sẽ làm trong tương lai.” Son is pretty much the most passionate coffee farmer I've ever met. He had noticed that some of the trees on his land were larger than the others with very big fruit and seeds, so he marked them all with white flags and instructed his pickers to keep them separated. He produced about 200 seedlings from these trees this harvest along with a few samples of the green coffee for me & Quang to taste and begin to identify. Son's coffee has been the most consistently clean and delicious that I've had from Dalat, and his continual improvement gives me a lot of faith in what he's going to do in the future. (nguồn willfrith.com) Will Frith và chú Sơn trong CLB Cà phê tại gia của chú. Chú từng học cách rang cà phê đặc sản của anh. Nếu bạn thích bài viết, hãy chia sẻ đến cho người bạn nào có cùng mối quan tâm về cà phê nhé.

8 bộ phim Nhật Bản dành riêng cho các tín đồ ẩm thực

8 bộ phim Nhật Bản dành riêng cho các tín đồ ẩm thực

Nếu bạn là người sành ăn hoặc ham thích nghệ thuật nấu, bạn chắc chắn sẽ được truyền cảm hứng khi xem các bộ phim đề tài ẩm thực của Nhật Bản. Thậm chí, bản thân mình khi xem một trong những bộ phim này đã có cảm hứng “lăn vào bếp" rồi từ từ thay đổi lối sống khi tìm thấy phiên bản thực của “Little Forest" tại Đà Lạt. Nhiều bộ phim trong số này đã truyền tải ít nhiều tinh thần thiền khi ăn & nấu. Sau đây là danh sách các bộ phim để bạn tham khảo: 1. Tampopo (1985, 2016) Phim được làm từ năm 1985 nhưng mới đây đã được làm lại với độ phân giả 4K, Tampopo kể câu chuyện của một cô chủ nhà hàng goá bụa được hướng dẫn trong cuộc tìm kiếm công thức hoàn hảo cho món mì này. Nhóm những người hướng dẫn không phải là chef danh tiếng mà là một băng hết sức kì dị, thậm chí du thủ du thực: “Tampopo" có nghĩa rất dịu dàng là “bồ công anh", nhưng bộ phim có đầy đủ các yếu tố: thực phẩm (dĩ nhiên), bạo lực, tình dục, tệ nạn xã hội, cạnh tranh kinh doanh... và thậm chí là một số cảnh bị dán nhãn "phi đạo đức". Bộ phim này khiến mình nhớ đến "Xích lô" của Trần Anh Hùng, với rất nhiều lát cắt hiện thực đầy ám ảnh của cuộc sống muôn hình muôn trạng. Thức ăn trong phim hầu hết không long lanh như các phim còn lại, mà như được "mượn" để kể chuyện đời. Rất trần trụi, rất thực tế, và cũng rất đời. 2. Khu Rừng nhỏ (Little Forest) (2014) Đây có lẽ là bộ phim ẩm thực Nhật được nhắc đến nhiều nhất trong cộng đồng những người mê nấu nướng tôi được biết. Có lẽ sự dịu dàng, lãng đãng của bộ phim với khung cảnh làng quê, đồi núi yên bình đã làm rung động trái tim của những con người nạy cảm này, nhắc họ phần nào đến quê nhà mình. Có rất ít lời thoại, bộ phim được chấm phá bằng chính những món ăn được nữ nhân vật chính trình bày lúc thì tỉ mỉ kì công lúc thì lại dễ thực hiện đến mức ta chỉ muốn nhảy ngay đi làm thử. Không chỉ thế, ta còn cảm nhận khung cảnh thiên nhiên, đất trời trải dài qua 4 mùa của hai phần phim: Hạ/Thu (Summer/Autumn) và Đông/Xuân (Winter/Spring). Không có câu chuyện gay cấn nào được kể, kết thúc cũng rất mở. Nhưng bộ phim là gợi ý tuyệt vời cho bất cứ người trẻ nào sau một thời gian dài “lạc lối", căng thẳng ở thành phố có thể thử quay về và tìm lại. Ta học được cách ăn trong thinh lặng, và biết ơn những gì nhỏ bé nhất. Mỗi món ăn đều là giao cảm tinh tế giữa con người với thiên nhiên vũ trụ. Cả thức ăn lẫn diễn viên đều hết sức tươi ngon :"D Bộ phim được chuyển thể từ truyện tranh cùng tên Xem phim, ta học được cách phối hợp thực phẩm mùa nào thức nấy 3.Osen (TV series - 2008) Osen là tên của cô chủ trẻ tuổi kế thừa một nhà hàng có truyền thống 200 năm mang tên Isshouan. Hy sinh rất nhiều những thú vui của người trẻ, Osen cùng nhà hàng của mình cương quyết giữ gìn trọn vẹn những phương thức và giá trị của ẩm thực truyền thống. Không dùng các trang thiết bị hiện đại và “tiện lợi", họ nấu cơm bằng rơm, rượu đơm bằng củi, tự trồng trọt rau củ và các anh phụ bếp thường xuyên phải đứng cả ngày để canh cho món củ cải được nấu đúng độ lửa. Cùng lúc đó, họ cũng đối mặt với nguy cơ bị xoá bỏ, bị xem là lạc hậu...trước làn sóng ồ ạt của lối ăn uống nhanh, tiện và phong cách sống ngày càng gấp gáp của nước Nhật. Bộ phim không tô hồng các giá trị truyền thống, cũng không gồng mình cố tìm một lời giải cho Osen, mà đơn giản là một lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta cùng nhìn lại những giá trị vượt thời gian và vượt lên trên những món ăn thuần tuý. Điều quan trọng nhất trong nấu ăn không phải là dụng cụ, mà là lòng ao ước được làm ra món ăn đó. Không phải kĩ năng, mà chính sự tận tâm, tấm lòng của người nấu, mong muốn mang lại cho người ăn một món ăn thật ngon, thật đẹp, khiến cho mọi người đều vui vẻ, là yếu tố cốt lõi làm nên giá trị của món ăn. Sự ao ước và tấm lòng ấy thậm chí có thể tạo ra những điều kì diệu, như giúp cho người đầu bếp có những đường cắt thẳng – kĩ thuật mà chỉ những bậc thầy mới đạt được. Và những món ăn đơn giản nhưng được làm ra bởi tấm lòng ấy cũng có sức mạnh lớn lao hơn bất kì điều gì, lay động cả những trái tim sắt đá nhất. Osen trong cuộc tranh tài với đại diện của ẩm thực hiện đại "lò vi sóng" Nàng luôn mặc kimono và gập đầu chào khách rất kính cẩn Tuy hầu hết các món đều thường chỉ tìm thấy ở nhà hàng, bạn sẽ học được nhiều tips trong khâu chuẩn bị, sơ chế rất hay 4. Quán ăn đêm (TV series - 2015) 12 giờ đêm, ở một góc phố, một quán ăn nhỏ xíu ven đường mới bắt đầu mở hàng. Quán ăn này đặc biệt ở chỗ thực đơn chỉ có một lựa chọn duy nhất, nhưng nếu thực khách yêu cầu bất kì món ăn nào mà chủ quán có thể chế biến thì đều được đáp ứng. Không có gái đẹp, nhân vật chủ quan là một ông chú mặt thẹo, ít nói, quá khứ lai lịch không rõ và cũng không phải là điểm tập trung của bộ phim. Điểm tập trung ở đây là món ăn được gọi bởi những người khách, từ đủ mọi lứa tuổi, tầng lớp, giới tính, nghề nghiệp... Thường chỉ là những món ăn giản dị, tối đơn giản, nhưng lại gắn với những kỷ niệm hay cả câu chuyện đời của người gọi. Nếu có một điều mà người xem cảm nhận rõ nét nhất, đó là tính nhân văn, cảm thông đặc biệt giữa người và người. Bộ phim giới thiệu những món ăn giản dị, quen thuộc trong cuộc sống của người Nhật 5. Nghệ nhân Sushi (Jiro Dreams of Sushi) (Documentary- 2012) Là một bộ phim tài liệu, Nghệ nhân Sushi đưa đến cho ta những bài học vô cùng sâu sắc về tinh thần của các shokunin (nghệ nhân) Nhật Bản. Phim làm về ông Jiro vào thời điểm của phim đã 85 tuổi, nay đã 92 tuổi - vẫn còn làm việc. Ông được coi là nghệ nhân sushi vĩ đại còn sống và là người cao tuổi nhất được trao 3 sao Michelin. Ông sống như một nhân vật “Vùng Xanh" và là hình mẫu kinh điển của tinh thần nghệ thuật & cống hiến của người Nhật Bản. Không nhất thiết phải là người hâm mộ Nhật Bản hay món sushi, bạn vẫn sẽ ấn tượng sâu sắc bởi sự nhẫn nại, đam mê, sáng tạo và có trách nghiệm nghề nghiệp đến tột cùng của người nghệ nhân. Đã xác định con đường nghề nghiệp thì phải hết mình vì công việc. Ta phải đam mê việc mình làm. Không bao giờ phàn nàn về công việc. Phải dành cả đời để đạt được sự hoàn hảo. Đó chính là bí mật thành công và bí quyết để được vinh danh.
--- Jiro Những học viên của Jiro sau 10 năm mới được phép làm món sushi trứng này 6. An ("Sweet bean") (2016) Chắc hẳn chúng ta ai cũng quen thuộc với hình ảnh chiếc "bánh rán" tròn trĩnh mà Doraemon mê tít. Đó chính là một loại bánh nhân đậu ngọt tên là "dorayaki". Bộ phim xoay quanh món ăn này là một câu chuyện về tình bạn khác thường giữa ông chủ một tiệm bánh cô đơn, một cụ bà 76 tuổi và một nữ sinh trung học. Ngọt ngào mà chan chứa. Phim khám phá sức mạnh của những niềm vui nhỏ giản đơn của cuộc sống có thể giúp vơi bớt gánh nặng, hàn gắn những tâm hồn. Cần thiết biết bao chính là "cây cầu" được bắc qua giữa các thế hệ truyền cho nhau không chỉ kĩ năng mà còn tình cảm gửi gắm trong sản phẩm mình làm. Hơn nữa, bộ phim còn mang đến một cái nhìn đầy nhân văn đối với một bộ phận người vẫn bị xã hội bỏ quên và kì thị. Phông nền mùa xuân với những con đường tràn ngập sắc hoa đào sẽ làm nức lòng những ai yêu cái đẹp 7. Rinco's restaurant (TV Series - 2011) Một bộ phim khá độc đáo bắt đầu với một bài hát giới thiệu Rinco, ước mơ mở một nhà hàng của cô và gia đình. Như bao bạn trẻ khác, Rinco cũng đối mặt với những vấn đề giữa mẹ-con gái và chuyện tình cảm. Đã chạy trốn, nhưng không có gì ngoài món miso được đánh giá cao của bà, Rinco buộc phải trở về nhà với mẹ và con lợn cưng của mình. Bạn có thể chờ xem vài điều kì dị chỉ có ở Nhật Bản, hoạt hình kiểu cute và một đống phép màu. Xem xong cân nhắc nuôi một con pet như này :"> Phim có minh hoạ thêm hoạt hình kiểu cute, không hợp ai dị ứng các yếu tố nhí nhảnh 8. Tiệm bánh góc đường (Patisserie Coin de Rue) (2011) Chà, tôi hơi đắn đo khi giới thiệu một bộ phim với quá nhiều đồ ngọt quyến rũ, nhỡ đâu lại khiến ai đó ngồi liếm màn hình hay phá vỡ kế hoạch ăn kiêng thì sao nhỉ ^^. Bộ phim này đưa "food porn" lên một tầm cao mới! Natsume là một cô gái trẻ đầy nhiệt tâm và táo bạo rời quê nhà đến Tokyo tìm người yêu vì ngỡ chàng đang làm việc tại tiệm Coin de Rue Patiserie danh tiếng. Các sự kiện nối tiếp nhau để rồi chính Natsume cũng bắt đầu học làm đầu bếp bánh ngọt. Cô cũng gặp Tomura, đã từng là thợ làm bánh huyền thoại nay đã giải nghệ và thường xuyên đến tiệm như một khách hàng. Tình yêu tuổi trẻ, chăm chỉ làm việc và sự kiên trì liệu có dẫn cô đến một kết cục ngọt ngào Gặp lại khuôn mặt thiên thần của "Osen" Yu Aoi nhé ^^ Hãy chia sẻ bài viết và rủ bạn bè cùng xem phim bạn nhé!