9 bí thuật cho gương mặt thư giãn
Không phải người ta yêu cầu mình làm gì mình cũng phải làm ngay, ngay cả đó là người thương của mình. Đây hẳn là bí kíp quan trọng nhất, đặc biệt áp dụng với hội các chị em phụ nữ tài giỏi, đảm đang. Khi người ta khen bạn làm tốt một chuyện gì đó, không có nghĩa bạn luôn phải làm chuyện đó mãi. Bạn muốn người ta không bao giờ tốt được như bạn, và luôn lệ thuộc vào bạn? Khi người ta chê bạn làm dở một chuyện gì đó, bạn lại thấy mình phải phấn đấu để đủ tốt trong mắt người ta. Bạn có bao giờ dừng lại để tự hỏi đó có phải là chuyện bản thân thật sự cần làm? Rốt cục, cứ cảm nhận gương mặt có thường xuyên nhăn nhó khi làm một chuyện gì đó vì “trách nhiệm” hay “yêu cầu” hay không là biết. Nhớ rằng gương mặt sẽ luôn phản ánh những thay đổi bên trong nội tâm một người. Mà những gì bên trong thì luôn thay đổi, luôn sống động. Gương mặt thường là nơi biểu hiện ra những gì đang có trong lòng: những cảm giác, cảm xúc, trạng thái tinh thần sâu kín. Các nhà nghiên cứu tâm lý đã kết luận rằng để sinh tồn trong xã hội, con người ít nhiều đều có bản năng “nhìn mặt nhau mà sống”. Hiện tượng “kiệt sức vì Zoom” (Zoom fatigue) có ¾ nguyên nhân liên quan đến việc con người phải liên tục cố gắng đọc vị từ gương mặt người khác - điều mà bị giảm đáng kể thông qua màn hình trực tuyến, hoặc thậm chí bị tắt luôn. Nếu bạn làm các ngành nghề mà bắt buộc phải luôn giữ cùng một kiểu mặt, thì ít nhất hãy nhớ rằng bạn không cần phải mang kiểu mặt đó đến cả những nơi khác như một thói quen. Và nhớ "tháo mặt nạ" ra ngay khi có thể, để không bị lạc mất bản thân nhé. Khi lời nói với biểu hiện trên gương mặt lệch nhau, ta thường tự biết rằng gương mặt là nơi nói lên sự thật. Khi người khác nói “tôi ổn”, ta sẽ ngay lập tức nhìn mặt họ để kiểm tra xem có ổn thật không. Chính vì vậy, con người thường chỉ thư giãn được gương mặt khi còn bé thơ, khi lòng còn trong sáng. Lớn lên rồi phải “đeo mặt nạ”, có sự bất nhất giữa những gì đeo trên mặt và có trong lòng…dẫn đến căng thẳng và vô cùng khó thư giãn. Có những người luyện được cách khiến cho gương mặt luôn thể hiện sự bình thản, nhưng vẫn bị tố cáo bởi một cơ mặt rất nhỏ hay một tia loé lên trong mắt. Bộ môn “nhân diện” cũng là dựa trên nguyên tắc này để tìm hiểu bản chất con người. Khi tâm ngày càng trong sáng và trung dung, gương mặt ngày một thư giãn và bình thản. Tuỳ trình độ ở mỗi thời kỳ mà chọn đối tượng luyện tâm. Dễ nhất là nhìn vào bông hoa để lòng tươi mát, nhìn lên bầu trời để thấy lòng thênh thang. Mình thường xuyên ngắm nhìn thiên nhiên thay vì nhìn người, bởi thiên nhiên không đòi hỏi mình phải điều chỉnh điều gì hay phải là ai khác mình. Ngược lại, mỗi lần nhìn người “mặt nặng mày nhẹ”, là mình thấy lòng nặng theo vì phải cố suy đoán xem có điều gì mà họ đang muốn ở mình mà mình chưa đáp ứng hay không. Dần về sau, mình cũng nhận ra rằng chuyện nhu cầu của một người có được đáp ứng hay không là 100% trách nhiệm ở họ. Nếu họ “thể hiện ra mặt” nhưng không nói, mình cũng không làm. Có nói, chưa chắc mình đã làm. Vì sao? Quay lại đọc điều số 1 =)) Nếu như mặt thường biểu hiện những gì có trong lòng, thì lòng cũng có thể được điều chỉnh theo chiều ngược lại. Một cách “thiền” đơn giản là xuyên suốt trong ngày, cứ kiểm tra xem mặt có đang nhăn nhó, lông mày có đang nhíu, răng có đang cắn chặt…và từ từ thả lỏng ra. Bạn có thể xoa vuốt những vùng hay căng nhất: phần giữa hai lông mày, thái dương, cơ hàm...Như vậy, cùng với sự thư giãn của cơ mặt, bên trong dần trở nên thoải mái. Đầu cổ vai gáy cho đến nội tạng cũng theo hiệu ứng đó mà thả lỏng theo. Trong giao tiếp, tập thư giãn mặt không chỉ tốt cho ta mà còn tốt cho người đối diện. Trong não chúng ta có các tế bào thần kinh gương, phản chiếu những gì “soi” được trên gương mặt của người khác và tự điều chỉnh mình từ cấp độ…nội tạng! Khi bạn có gương mặt thư giãn, người kia biết họ đang được an toàn, không cần phải phòng thủ hay chiến đấu. Họ được là mình, được nói điều chân thật với bạn. Ngược lại, khi cảm nhận căng thẳng nơi bạn, hoặc một mức bất đồng giữa những gì bạn đang cảm thấy với những gì bạn thể hiện ra, họ sẽ vô thức trở nên đề phòng,hoặc sẵn sàng chiến đấu với bạn để bảo vệ bản thân họ. Theo cách này, dù ý thức hay vô thức, việc người kia nói dối bạn một phần là do bạn. Từ chính gương mặt của mình, bạn đang đánh tín hiệu cho người kia rằng họ có được là họ hay không. Dù thế nào chăng nữa, hãy cứ chân thật, là mình. Đừng đọc những điều bên trên rồi cho rằng mình phải cố gắng thao túng cảm xúc để không “lộ ra mặt”, hay cố gắng tươi cười dù trong lòng buồn đau. Hãy hiểu những cơ chế này như một lời khuyến khích ta sống mỗi ngày thêm ngay thẳng - một đường thẳng không gấp khúc giữa thế giới của sắc diện bên ngoài và thế giới nội cảm bên trong. Hãy biết rằng chỉ riêng việc có được một gương mặt biết biểu lộ cảm xúc là một món quà. Vừa qua, có một bạn inbox tâm sự với mình rằng bạn bị bệnh liệt hết cơ mặt nên không thể biểu lộ cảm xúc, không thể khóc-cười… Từ đó, nhiều người cho rằng bạn lúc nào cũng khó chịu, khó gần. Bạn vì thế cảm thấy vô cùng tự ti, mặc cảm. Đọc mà mình thấy thương bạn vô cùng! Bản thân mình ngày xưa từng thấy mình có “vấn đề” ngược lại: gương mặt lúc nào cũng biến đổi theo mọi cảm xúc to-nhỏ, người khác nói một phút mà thấy mặt mình biến đổi 10 kiểu theo nội dung được nghe. Có một giáo viên sau khi kể chuyện cười đã nói rằng nhìn mặt mình y chang con Milu nhà cô. Thậm chí tận khi đi làm nghề huấn luyện, trong một lần mình được mời làm diễn giả, người chụp hình nói rằng khó “bắt được nét mặt diễn giả vì biểu cảm quá nhanh!”. Nhưng chính vì từ xưa đến giờ mình không điều chỉnh được mức độ biểu cảm của mặt, nên phải học cách điều chỉnh tâm mỗi ngày thêm trung thực, thuần khiết. Để những gì bộc lộ mỗi ngày thêm thẳng thớm, sáng trong. Và cuối cùng, hãy luôn yêu thương bản thân mình. Bạn có thể thử làm giống mình: Mỗi sáng khi nhìn vào gương, đều tự nhìn vào mắt và phát ra thông điệp yêu thương gửi thẳng đến tâm hồn: “Tôi yêu bạn! Tôi yêu bạn! Tôi yêu bạn!”. Dù cho đêm trước đó ta đi ngủ với cảm giác mình “thành công" hay “thất bại", hãy cứ nói “tôi yêu bạn!". Dù cho thức dậy với suy nghĩ hân hoan hay chán chường cuộc sống, hãy cứ nói “tôi yêu bạn!”. Dù cho ngay lúc nói như vậy, ta có thấy tin yêu hay nghi ngờ bản thân, hãy cứ nói “tôi yêu bạn!”. Tình yêu, dưới nhiều hình dạng, sẽ dần chảy đến với bạn - người yêu thương chính mình vô điều kiện. Hãy tự do chia sẻ bài viết và mong bạn mỉm cười thư giãn ngay khi đọc hết bài viết nhé!

