Vì sao tôi trở thành 1 health coach

Updated: Jul 11

Tôi chưa từng ngờ rằng mình sẽ kể về bố trên bước đường nghề nghiệp.


Bố tôi là một bác sĩ, rất am tường và thích đọc sách báo. Ông truyền tình yêu kiến thức và sự tò mò ham thích tìm hiểu mọi thứ cho tôi. Vì vậy, câu chuyện tuổi thơ tôi gắn liền với ông là những lần đi mua sách và hí hửng mang sách về đọc. Đứng ở nhà sách trước đứa con đeo cặp kính dày cộp, ông khoát tay thật rộng bảo “muốn mua cả nhà sách cũng được" (hiển nhiên chúng tôi không nhiều điều kiện đến thế!). Chở tôi hí hửng với 1 bao sách trên tay, ông đi qua bao nhiêu con đường, giới thiệu cho tôi bao nhiêu kiến thức về cây cối hay toà nhà gắn liền với những thăng trầm của phố núi Ban Mê. Còn khi tôi có mang cuốn sách nặng đô nào đó về nhà như kiểu “Từ điển Tôn giáo", thì ông sẽ lấy đi mất trước cả khi tôi kịp sờ đến. Tôi lớn lên dưới ảnh hưởng của ông mà luôn phấn khích trước bể kiến thức vô tận.

Tuổi thơ cứ thế trôi qua êm đềm cho đến khi tôi lớn lên, vì việc học mà rời xa bố mẹ. Bố tôi thì không còn đi làm nhiều như xưa vì sức khoẻ suy giảm. Ông thường xuyên phải tự tiêm thuốc cho mình, mệt mỏi và rụng tóc. Nếu có một nghịch lý lớn nhất trong nghề nghiệp của bố thì đó chính là dành cả cuộc đời làm việc vì sức khoẻ của người khác, và theo năm tháng để cho sức khoẻ của mình suy giảm trầm trọng. Làm sao một người có thể khoẻ được nếu như thường xuyên ăn rất gấp rút, ngủ thất thường, đối mặt với những năng lượng nặng nề của người bệnh và đôi khi là áp lực đến mức phải hút thuốc hay uống rượu? Tôi cũng gặp rất nhiều bác sĩ khác, đôi khi là người nhà, với con mắt thâm quầng mệt mỏi, mái tóc điểm bạc từ độ tuổi 20-30, với những đôi vai so rã rời mỏi mệt. Đôi khi tôi tự hỏi, bao nhiêu bạn bè chuyên Toán - Hoá - Sinh trong trường chuyên ngày trước khi miệt mài đèn sách theo đuổi mơ ước trở thành bác sĩ, họ có lường trước được hết dù chỉ một phần những nhọc nhằn mà tôi chứng kiến từ bố? Từ những đứa em, đứa cháu học Y?


Rồi bố tôi đột ngột mất vì ung thư gan. Giống như bầu trời bị xé toạc làm đôi trước mắt tôi vậy. Đọc những dòng học trò của bố viết lại, tôi biết rằng rằng dù 10 ngày cuối cùng chắc hẳn rất đau đớn, nhưng bố vẫn giảng dạy những tiết học ‘’Sao quá hay và ý nghĩa đến thế!’’. Đồng nghiệp của bố hôm trước vẫn còn được bố nhận lời chở ra sân bay. Khi ra mộ bố, người phụ nữ trông nghĩa trang cũng đến cùng tôi đốt lửa ấm cạnh mộ và kể lại rằng bố tôi là người nhân hậu lắm. Ngay trước chuyến đi khám bệnh cuối cùng, bố còn hứa sẽ về dẫn con bác đi chữa cho khỏi cái chân, nhưng không kịp rồi...Bố tôi đã sống vì mọi người đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời như thế đấy.


Tất cả những điều này để lại cho tôi rất nhiều phức cảm cho đến tận bây giờ. Hai năm đầu, một mặt tôi trở nên rất dễ xúc động và có thể khóc suốt đêm mà không lường trước. Mặt khác, tôi điên cuồng tập yoga và kiểm soát ăn uống. Trong tôi là một nỗi sợ lớn, sợ một ngày nào đó tôi sẽ mất tất cả vì một căn bệnh quái ác nào đó. Sao tôi có thể phó thác sức khoẻ, và theo đó là mơ ước và tương lai của mình cho ngành y tế chứ? Chính bản thân họ đang không chữa được cho chính mình và đồng nghiệp hay người nhà. Chính bản thân họ đang đánh mất đi rất nhiều hạnh phúc vì không thể thoát ra khỏi một hệ thống tốn kém, không hiệu quả. Cần phải nói thêm tôi không viết bài này để phê phán bất kì ai. Tôi kính trọng các bác sĩ giàu nghị lực, có lương tri khác như kính trọng bố mình! Nhưng...


Tôi phải tự quyết định sức khoẻ cho chính mình. Và làm điều đó ngay từ tuổi đôi mươi!


Tôi trở lại điều hành văn phòng của mình sau một tuần chịu tang, tạm gói lại những vết cắt trong lòng. Nhưng tôi không thể nào quên được lần cuối cùng tôi thấy bố, tôi đưa ông đến văn phòng để ông thấy những gì tôi đã đạt được chỉ một năm sau khi ra trường. Nhưng ông không tỏ vẻ ấn tượng mà trước khi ra về nhận xét 1 câu tôi không thể nào ngờ được: "Da con rất xấu, chắc chắn con có vấn đề về sức khoẻ rồi." Lúc đó tôi đã gạt đi như thể ông bị bệnh nghề nghiệp, nghĩ rằng bố à, con như thế này chưa đủ tốt với bố sao?


Nhớ lại, tôi ngay lập tức đi khám tổng quát. Nhưng hành lang bệnh viện sao mà dài và lạnh lẽo quá. Các bác sĩ nói rằng tôi không có bệnh, đi khám làm gì cơ chứ?! Tôi cũng không thể nào mong chờ người ta hỏi tôi rằng cháu có thực sự ổn không, tại sao mắt cháu thâm quầng như vậy. Tôi cười gượng khi vị bác sĩ nọ dặn: “Về bảo với bố là con khoẻ rồi nhé!”


Lái xe trên đường về tôi nghĩ: danh tiếng trên mặt báo, mức lương cao, hội hè miên man nơi phố thị...vô nghĩa và trống rỗng làm sao. Ngay sau khi tôi trả tiền thanh toán hay trở về từ một quán cafe, niềm vui sẽ nhanh chóng vụt tắt. Tôi trở về với căn phòng nhỏ như con hamster chui vào một chiếc hộp, đợi ngày mai đến rồi tiếp tục đạp cái bánh xe lớn của mình.


Tôi cũng biết những tổn thương tâm lý vẫn nằm đó, chỉ chờ ngày bùng phát. Và mất thêm một khoảng thời gian đi vô định nữa cho đến khi cùng người yêu đến Đà Lạt. Có chút gì đó trong tiếng thông reo, trong cách mặt trời chui qua những màn mây hư ảo mà toả ánh nắng sớm mỗi ngày khiến chúng tôi muốn dừng chân. Qua nhiều nhân duyên tốt lành, chúng tôi chuyển hẳn lên Đà Lạt và thuê được một căn nhà ngắm xuống thung lũng với rất nhiều chim - sóc, bên đồi dã quỳ vàng lộng lẫy.


Những nỗi sợ và tổn thương dần dần nguôi ngoai khi tại đây tôi cho phép mình thư giãn và tận hưởng những gì thiên nhiên ban tặng mỗi ngày. Chúng tôi vui lắm, chỉ bằng cách nhìn chú chim nhỏ đậu trên cành cây trước nhà, hay bằng cách đi đến một khu vườn organic lấy rau tươi về nấu ngay trưa hôm đó. Rồi chúng tôi tự trồng rau, làm nhà gỗ, mở một phòng trên airbnb đón khách nước ngoài, tổ chức dã ngoại, hái nấm, đốt lửa BBQ vào những đêm trăng sáng.

Nhưng đôi lúc, tôi vẫn băn khoăn về nghề nghiệp mình đang làm: